Tân sinh Tống Siêu đến đây chính là vì khóa học của Thượng tướng Arthur. Vì mục tiêu này, hắn thậm chí đã từ chối học bổng của một trong ba trường đại học cơ giáp hàng đầu khác.
Năm nay hắn mười lăm tuổi, vốn là thiên tài cơ giáp nổi danh từ thuở nhỏ. Đáng tiếc, hắn sinh không gặp thời; lúc hắn chưa đủ tuổi nhập ngũ thì chiến tranh đã kết thúc. Nếu không, Tống Siêu tin rằng chỉ cần có cơ hội và thời gian, chắc chắn hắn sẽ vượt qua được Arthur.
Tống Siêu là người có lòng hiếu thắng rất mạnh.
Hắn biết khóa học này chắc chắn sẽ có không ít người cùng chung mục đích với mình, thế nên dù mới chỉ là ngày làm thủ tục nhập học, hắn đã bắt đầu quan sát đám tân sinh xung quanh.
Rất nhanh, hắn đã phát hiện một tân sinh nổi bật giữa đám đông.
Diện mạo của người đàn ông này sạch sẽ mà cuốn hút, tóc đen mắt đen, vóc dáng cao gầy. Trông anh có vẻ lớn tuổi hơn những người khác một chút, dù chỉ khoảng đôi mươi nhưng trên người lại chẳng hề có chút non nớt hay trẻ con.
Anh rất trầm tĩnh, tựa như mặt hồ lặng gió giữa đêm khuya.
Tuy nhiên, điều khiến Tống Siêu chú ý đầu tiên lại chính là dáng đứng của anh. Tống Siêu tin rằng đám học sinh ngốc nghếch kia chắc chắn không nhận ra, nhưng hắn thì khác, hắn là một kẻ cuồng quân sự.
Người đàn ông này, từ cách đứng, cách ngồi đến cách đi lại đều chuẩn mực như một quân nhân chuyên nghiệp. Thậm chí khi bước đi, anh vẫn luôn giữ một tay đặt bên hông, như thể bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng rút súng.
"Chẳng lẽ là gián điệp ư? Muốn lẻn vào để ám sát Thượng tướng Arthur sao?"
Tống Siêu thầm nghĩ.
Thế là, hắn đặc biệt để tâm đến người này. Hắn còn cố tình lảng vảng bên cạnh để nhìn lén thông tin cá nhân.
【 Họ tên: Yến Tuyết Sơn 】
【 Giới tính: Nam / Beta 】
【 Tuổi: 32 tuổi 】
【 Học viện báo danh: Học viện Nông nghiệp 】
Tống Siêu nhìn thấy thông tin mà muốn chửi thề: 32 tuổi? Mà chạy đến học năm nhất đại học? Đùa nhau à? Đây mà không phải âm mưu thì hắn cứ gọi là vặn cổ mình xuống!
Nhưng mà, nếu là gián điệp thật, sao không làm thân phận giả 18 tuổi cho xong, lại còn làm giả tuổi cao lên làm gì? Trông anh cùng lắm chỉ khoảng 25 tuổi thôi mà. Chẳng lẽ do làm giả bị lỗi?
Mà tại sao anh lại báo danh vào Học viện Nông nghiệp? Vì cái gì cơ chứ?
Sau đó, Tống Siêu đi nghe ngóng một vòng và đã hiểu ra.
Học viện Nông nghiệp của trường là một nơi cực kỳ dễ vào, thậm chí chẳng cần thi đầu vào. Chỉ cần đóng một khoản phí tài trợ, hoặc sở hữu một nông trường trên các hành tinh lân cận là có thể lấy được suất đề cử.
Đúng là nơi "nước đục thả câu". Không giống như hệ cơ giáp của hắn, vẫn phải trải qua thi cử gắt gao.
Lúc này, Yến Tuyết Sơn đã làm thủ tục xong xuôi.
Anh dùng đúng cái suất đề cử nhờ sở hữu nông trường. Chính quyền địa phương ở hành tinh Chức Nữ đang hết lòng ủng hộ nông nghiệp, chỉ cần ký vào hợp đồng cam kết sau khi tốt nghiệp sẽ trồng trọt ít nhất ba năm, thậm chí còn được giảm cả học phí!
Thật sự rất hời!
Yến Tuyết Sơn không phải không chú ý đến những ánh mắt đang quét qua quét lại trên người mình, nhưng anh chẳng hề bận tâm.
Điều này cũng hợp lý thôi.
Một người đã ngoài ba mươi tuổi như anh, so với mấy tiểu tử choai choai mười mấy tuổi này thì đúng là "đại thúc" rồi.
Một đại thúc mà lại chạy đến làm tân sinh đại học, quả thực rất kỳ lạ, chắc chắn sẽ bị người ta dòm ngó.
Ngày mai mới là lễ khai giảng.
Anh tiếp tục đi tìm ký túc xá của mình. Với một thanh niên cần kiệm liêm chính như anh, đời nào có chuyện lãng phí tiền bạc để thuê nhà bên ngoài? Ký túc xá của trường rẻ như thế, ở một năm chỉ tốn 200 tinh tệ, không ở thì phí lắm.
Thế nhưng khi Yến Tuyết Sơn tìm đến ký túc xá nam, quản lý ký túc xá đang lười biếng, vừa nhìn thấy giấy chứng minh thân phận của anh liền lập tức thay đổi thái độ, tinh thần phấn chấn hẳn lên: "Yến tiên sinh, ngài cuối cùng cũng đến rồi. Ngài không ở khu ký túc xá học sinh này đâu, mời ngài đi theo tôi."
Yến Tuyết Sơn: "À? Thế tôi không ở đây thì ở đâu?"
Quản lý ký túc xá nịnh nọt đáp: "Ngài là người nhà của Giáo sư Arthur, ngài ấy đã đặc biệt xin cho ngài một căn nhà ở riêng."
Yến Tuyết Sơn: "Hả? Có đắt không?"
Quản lý ký túc xá kích động đến mức cao giọng: "Đương nhiên là miễn phí rồi ạ! Ngài ăn cơm tại trường chúng ta cũng hoàn toàn miễn phí!"
Yến Tuyết Sơn: "Ồ."
Yến Tuyết Sơn theo ông ta đến nơi ở.
Vốn tưởng chỉ là một căn phòng đơn, ai dè quẹo trái quẹo phải đi mãi một hồi, xung quanh hình như toàn là rừng. Nhưng không phải rừng hoang, mà có vẻ là do con người trồng, toàn là cây hoa đang nở rộ tươi tốt.
Lại rẽ thêm một khúc cua, vén mấy nhành liễu dây leo, một căn biệt thự nhỏ hai tầng có sân vườn đập vào mắt anh. Trước cửa trồng một cây tử vi, cành lá sum suê, hoa nở như mây, trông đã có vài năm tuổi đời rồi.
Quản lý ký túc xá dẫn anh vào nhà, hướng dẫn anh ghi thông tin cá nhân vào hệ thống quản gia thông minh. Anh có thể dùng vân tay, mống mắt hoặc giọng nói để điều khiển hệ thống thông minh trong nhà.
Trang thiết bị trong nhà đầy đủ tiện nghi, cách bố trí thoải mái, tinh tế mà sang trọng.
Quản lý ký túc xá giới thiệu: "Có ba người máy gia đình được trang bị sẵn, hai người máy phụ trách vệ sinh, một người máy phụ trách nấu cơm. Nếu ngài còn cần gì cứ thông qua người máy mà liên hệ với chúng tôi, cứ yêu cầu, chúng tôi chắc chắn sẽ đáp ứng."
Yến Tuyết Sơn nói: "Đủ rồi."
Cách phối màu nội thất trong nhà cũng là tông màu mà anh thích, tông màu của Artemis, khiến anh nhìn vào liền cảm thấy rất dễ chịu.
Không biết tại sao.
Một vài ký ức không tự chủ được mà hiện lên trong đầu anh.
Ngày đó, anh chỉ mang theo mỗi tấm ảnh gia đình chụp cùng cha mẹ ruột để đến nhà cha nuôi. Việc đầu tiên cha nuôi làm, chính là dẫn anh đi tham quan căn phòng của mình.
Cha nuôi là một người nghèo khó, thuê một căn nhà trệt cũ kỹ chật hẹp, thế mà vẫn cố dành riêng cho anh một căn phòng. Rất nhỏ, chỉ đủ đặt vừa một cái giường và một cái bàn.
Yến Tuyết Sơn hỏi: "Đây là phòng của con sao?"
Cha nuôi nhe răng cười: "Đúng thế, đây là phòng riêng của con. Giường với bàn đều là cha tự tay làm cho con đấy! Con có thích không?"
Yến Tuyết Sơn gật đầu: "Thích ạ."
Quản lý ký túc xá hỏi anh: "Ngài còn hài lòng không ạ?"
Yến Tuyết Sơn cũng gật đầu, nói: "Hài lòng."
Anh một thân một mình, chỉ mang theo mỗi một vali quần áo cũ.
Đi vào phòng ngủ, anh phát hiện ra không có tủ quần áo, mà là một phòng để. Căn phòng này cũng không hề trống rỗng, bên trong đầy ắp quần áo được sắp xếp theo mùa, tất cả đều đã được phối sẵn thành từng bộ.
Ngoài ra còn có một tủ giày, chất đầy các loại giày nam.
Yến Tuyết Sơn không thích những món quá lòe loẹt. Anh lật xem qua một lượt, đa số đều là những kiểu dáng khá giản dị, trong đó có rất nhiều đồ bảo hộ lao động thuận tiện cho việc làm đồng. Về giày, chủ yếu cũng là các loại giày bốt. Thế nhưng, dù chỉ là những trang phục đơn giản như vậy, không hiểu sao khi qua tay Arthur chọn lựa lại thấy đẹp mắt hơn hẳn những bộ anh tự đi mua.
Yến Tuyết Sơn không có ý định xem kỹ từng món, chỉ quét mắt qua loa là đủ. Vừa định thu tay lại, khóe mắt anh bỗng thoáng nhìn thấy ở phía trong cùng, hình như có món đồ nào đó trông rất quen mắt.
Anh lật tìm món đồ được đặt ở sâu bên trong tủ.
Quả nhiên — đó là mẫu áo chiến đấu cơ giáp mới nhất mà anh đã từng sửa đổi trước khi giải ngũ.
Chiếc áo chiến đấu kiểu liền thân ôm sát, thiết kế phối màu rất có thẩm mỹ, đen xanh đan xen. Khi chạm vào, chất vải mang lại cảm giác mềm mại, dưới ánh sáng còn hiện lên những vệt lưu quang màu kim loại rực rỡ.
Nghe nói để đặt làm riêng cho một sư sĩ một chiếc áo chiến đấu công nghệ cao vừa vặn như vậy, chỉ riêng tiền nguyên liệu thôi đã tiêu tốn gần một triệu tinh tệ.
Kể từ khi lên tàu Artemis, anh đã mặc bộ đồ này suốt sáu năm trời.
Vì đây là đồ đo ni đóng giày cho riêng anh, sau khi anh giải ngũ thì không thể sửa lại cho người khác mặc được. Quân đội cũng không hề tặng lại nó cho anh, mà bản thân anh cũng chưa từng nghĩ đến việc đi đòi.
Không ngờ hôm nay lại nhìn thấy nó ở đây.
Chắc chắn là Arthur đã cố ý đặt bộ đồ này vào.
Yến Tuyết Sơn chỉ cúi đầu vuốt ve bộ quần áo một lúc, ngắm nhìn chừng năm phút rồi lặng lẽ treo nó về chỗ cũ.
Anh không bao giờ còn cơ hội lái tàu Artemis, cũng không còn cơ hội mặc bộ đồ này lần nào nữa.
"Tít tít, tít tít."
"Ngài nhận được lời mời trò chuyện."
Tiếng người máy nhắc nhở vang lên.
Yến Tuyết Sơn ấn nút chấp nhận trên màn hình.
Arthur xuất hiện, hắn đang ngồi trước bàn làm việc, hai tay đặt trên mặt bàn. Mái tóc và đôi mắt vàng óng của hắn khiến cả căn phòng như bừng sáng. Hắn cười hỏi: "Sư phụ, em thấy thầy đã nhận phòng rồi, thầy có thích căn nhà em chuẩn bị cho thầy không?"
Yến Tuyết Sơn gật đầu: "Thích."
Arthur nói: "Hôm nay em vẫn còn việc chưa dứt để đến gặp thầy, nhưng ngày mai vốn dĩ em đã sắp xếp đến Đại học Tổng hợp Chức Nữ để diễn thuyết khai giảng, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp nhau nhé."
Yến Tuyết Sơn nghĩ một chút, hỏi: "Sao tôi thấy dạo này cậu rảnh rỗi thế? Cứ động một tí là lại tìm tôi, bên quân đội thực sự vẫn quản lý tử tế đấy chứ?"
Arthur lập tức căng thẳng, hai tay đan vào nhau xoắn xuýt, nghiêm túc nói: "Em không hề chểnh mảng công việc đâu, thật đấy, thầy có thể đến quân đội kiểm tra bất cứ lúc nào."
Yến Tuyết Sơn dửng dưng đáp: "Tôi đâu còn là quân nhân nữa, không dưng lại chạy đến quân đội làm gì? Dù tôi còn ở trong quân đội thì cũng chỉ là thiếu tá, chưa đến lượt tôi đi kiểm tra đâu."
Arthur vẫn giữ vẻ mặt chính khí lẫm liệt: "Theo điều lệ thì đúng là vậy, nhưng thầy có thể kiểm tra em. Em là vật sở hữu của thầy mà, thầy có thể tùy ý kiểm tra."
Yến Tuyết Sơn nhất thời chưa phản ứng kịp.
Qua nửa phút, anh chậm chạp hỏi: "À, cậu đang nói lời tình cảm với tôi đấy à? Tôi nên trả lời thế nào cho phải đây?"
Arthur cười ha hả: "Không sao, thầy nghĩ gì nói nấy là được rồi. Sư phụ, thầy làm gì cũng đáng yêu hết."
Yến Tuyết Sơn: "..."
Đúng lúc này, từ phía văn phòng của Arthur truyền đến tiếng gõ cửa: "Báo cáo Thượng tướng!"
Arthur lúc này mới thu lại nụ cười: "Em có việc phải bận rồi, sư phụ, ngày mai gặp thầy nhé."
Yến Tuyết Sơn: "Ừm. Mai gặp."
Anh ngắt kết nối.
Ngày hôm sau.
Yến Tuyết Sơn đi tham dự nghi thức khai giảng tân sinh.
Anh vốn tưởng Học viện Nông nghiệp sẽ không quan tâm đến mấy chuyện về cơ giáp, không ngờ đám sinh viên năm nhất ngồi cạnh anh cũng đang hào hứng bàn tán về "Giáo sư Arthur".
"Thượng tướng Arthur đến chưa? Đến chưa? Đến chưa?"
"Nghe nói đang ở trong phòng hiệu trưởng rồi."
"Có ai nhìn thấy người thật chưa? Anh ấy có đẹp trai như trên truyền thông không?"
"Trời ạ, câu này mà cũng phải hỏi à? Có phải chưa từng lên tin tức đâu."
"Hồi trước trên mạng còn tổ chức bình chọn [Alpha mà toàn liên tinh muốn kết hôn nhất], Thượng tướng Arthur chiếm vị trí thứ nhất với số phiếu áp đảo luôn đấy!"
"Người ta vừa đẹp trai, lại còn là sư sĩ cận chiến cấp S, tôi cũng bỏ phiếu cho anh ấy rồi!"
Nghe đến đây, ngay cả Yến Tuyết Sơn cũng phải ghé mắt nhìn — Cái quái gì thế? Lại còn có loại bình chọn kiểu này nữa à?
Đúng lúc đó, một sinh viên bí hiểm nói: "Thực ra, tôi còn nghe được một chuyện về Thượng tướng Arthur nữa."
"Trên chiến trường, sư sĩ cận chiến chẳng phải đều có một sư sĩ bắn tỉa làm cộng sự sao? Nhưng từ khi Arthur bắt đầu xuất hiện trước ống kính, lại chẳng thấy cộng sự của anh ấy đâu cả. Đến tận bây giờ anh ấy cũng chưa từng mở tàu Chúc Long của mình, mà tàu Artemis cũng không được khởi động lại nữa."
"Tôi nghe nói, tay bắn tỉa 'Tử thần xanh' thực ra đã hy sinh rồi."
Một sinh viên không nhịn được che miệng, thở dài: "À? Thế không phải Thượng tướng Arthur giống như người góa vợ sao?"
Người kia xua xua tay: "Đúng thế, cho nên lần này Thượng tướng Arthur đến trường chúng ta giảng bài, rất có thể là muốn tìm một vị sư sĩ bắn tỉa mới để bồi dưỡng làm cộng sự đấy!"
Yến Tuyết Sơn — người đang bị cho là "đã qua đời" — thầm cạn lời: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

