Yến Tuyết Sơn vừa sửa xong câu chữ, nghe thấy Arthur buột miệng nói gì đó. Nhưng mới chỉ thốt lên một âm tiết "Không..." thì cậu đã lập tức nuốt ngược lời vào trong.
Yến Tuyết Sơn ngẩng đầu hỏi: "Không được sao?" Anh chẳng hề để tâm đến câu "cái gì cũng nghe thầy" trước đó của Arthur, bởi anh luôn tin vào sự công bằng, việc gì cần bàn bạc thì cứ bàn bạc rõ ràng.
Arthur vẫn giữ nụ cười trên môi, lời đến đầu lưỡi lại uốn lượn một vòng rồi đáp: "... Không phải ạ."
Yến Tuyết Sơn gật đầu: "Vậy quyết định như thế này đi."
Arthur vội vã lao tới, nắm chặt tay anh, nói: "Chờ chút, sư phụ, đợi đã."
Yến Tuyết Sơn: "Còn vấn đề gì nữa à?"
Arthur vẫn giữ phong thái lịch thiệp, điểm xuyết thêm vài phần thẹn thùng, ngây thơ nói: "Em nghĩ là, điều khoản này có thể xóa bỏ trực tiếp. Quy định tần suất sinh hoạt tình dục như vậy có phải hơi thiếu tính 'nhân quyền' không ạ?"
"Em không hề muốn thầy đồng ý gần gũi với em chỉ vì quy định. Nếu thầy không muốn thì chúng ta không làm, thầy đồng ý thì chúng ta mới tiến hành, đến lúc đó tùy theo tình hình thực tế mà thao tác. Đây vốn là điều luật quy định rồi mà, dù là phối ngẫu cũng không được cưỡng ép, phải lấy lòng đối phương mới có thể trưng cầu... việc làm, làm, làm..."
Nói đến đây, Arthur lại thấy ngại ngùng.
Yến Tuyết Sơn tiếp lời: "Làm tình."
Arthur đỏ mặt, đôi mắt sáng rực nhìn anh: "Vâng, chính là, quyền được làm tình."
Yến Tuyết Sơn suy nghĩ một chút, Arthur nói rất đúng! Nhưng như vậy đối với Arthur chẳng phải quá bất công sao? Bởi vì anh sẽ chẳng bao giờ chủ động muốn làm chuyện đó cả.
Yến Tuyết Sơn dứt khoát: "Xóa cũng được. Cậu chắc chắn muốn xóa chứ?"
Arthur gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc chính trực: "Vâng."
Yến Tuyết Sơn bị khuôn mặt thành khẩn, thiện lương ấy nhìn chằm chằm, trong lòng cứ cảm thấy chỗ nào đó không ổn. Anh mơ hồ thấy khung cảnh này hình như mình đã từng trải qua một lần rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra nổi. Trực giác đang nhắc nhở rằng đại sự không ổn, Arthur dường như đang gài bẫy mình? Nhưng anh nghĩ mãi không ra.
Vì thế, Yến Tuyết Sơn vẫn gạch bỏ điều khoản đó. Hiệp nghị cứ thế được chốt lại.
Arthur bình thản cất bản hiệp nghị đi, nói: "Viết xong rồi phải không thầy? Để em cất kỹ, mai chúng ta đi tìm luật sư."
Cậu lại hỏi: "Tuyết Sơn, tối nay em có thể ngủ lại nhà thầy được không? Hôm nay vốn là ngày nghỉ, em không phải đi làm."
Arthur đổi cách xưng hô cực kỳ tự nhiên, cứ như thể cậu vẫn luôn gọi anh như vậy từ trước đến nay. Nếu không phải vì sự lạ lẫm, vì từ bé đến lớn chưa từng có ai gọi mình như vậy, Yến Tuyết Sơn cũng sẽ không chú ý ngay. Anh thấy rất không quen, nhíu mày: "Cậu gọi tôi là gì?"
Arthur chủ động và nhiệt tình nói: "'Tuyết Sơn'. Không được sao? Chúng ta đều là phu phu sắp cưới rồi mà. Em thấy nên gọi thân mật một chút. Thầy cũng có thể gọi em là 'A Đế', đó là nhũ danh của em."
Yến Tuyết Sơn cảm thấy người này hình như chẳng bao giờ biết thế nào là lúng túng, trước kia là thế, bây giờ cũng vậy. Lúc trước thì cứ tự nhiên gọi anh là "sư phụ", bây giờ lại đổi cách gọi cũng tự nhiên không kém.
Thế nhưng, Yến Tuyết Sơn lại thấy điều đó cũng không tệ.
Arthur như thể đang phanh lồng ngực mình ra, đào một trái tim nóng bỏng đặt trước mắt anh, chỉ cầu anh liếc nhìn một cái. Yến Tuyến Sơn mấp máy môi, đáp: "Tùy cậu vậy."
"Nếu muốn ngủ lại thì cậu cứ ngủ ở phòng khách bên cạnh đi. Đợi sau khi kết hôn, cậu có thể ngủ cùng phòng với tôi."
Arthur sững sờ: "Sau khi kết hôn chúng ta có thể ngủ chung phòng ạ?"
Yến Tuyết Sơn gật đầu: "Được chứ. Đều là phu phu rồi, chắc chắn phải ngủ chung phòng thôi."
Arthur lập tức vui vẻ đến mức mắt thường có thể thấy được. Trông cậu lại có vẻ rất đơn thuần, khiến cho chút cảnh giác vừa nhen nhóm trong trực giác của Yến Tuyết Sơn tan biến hoàn toàn.
Yến Tuyết Sơn bảo người máy việc nhà dọn dẹp giường ở phòng khách, kiểm tra nhiệt độ trong phòng, rồi nhìn đồng hồ: "Tôi muốn xem TV một tiếng, sau đó đi ngủ."
Arthur ngạc nhiên: "Xem TV? Thầy mà cũng xem TV ư? TV gì thế? Chương trình quân sự ạ?"
Yến Tuyết Sơn nghiêm túc nói: "Là phim truyền hình tình cảm."
Arthur suýt nữa thì phun nước bọt: "... Sao thầy lại xem loại này?"
Yến Tuyết Sơn đáp với vẻ mặt không hiểu có chỗ nào không đúng: "Trước kia chưa xem bao giờ. Không được xem sao?"
Arthur nén cười: "Được, được chứ, tất nhiên là được rồi. Thầy có muốn em xem cùng không?"
Yến Tuyết Sơn: "Nếu cậu cũng muốn xem thì cùng xem đi."
Arthur ngồi xuống xem cùng anh một lúc. Bình thường cậu phải huấn luyện, quản lý quân đoàn, còn phải bận rộn theo đuổi vợ, nào có thời gian xem phim truyền hình? Lần cuối cùng cậu xem chắc là từ thời đại học, trước khi tòng quân. Đây có vẻ cũng là lần đầu tiên sau mấy năm trời.
Nội dung bộ phim cũng rất đơn giản, kể về một "độc thân kim cương" Alpha tình cờ gặp gỡ định mệnh Omega của đời mình trong vũ trụ bao la, rồi hai người yêu nhau sống chết, hờn dỗi làm mình làm mẩy. Nhiều tình tiết Yến Tuyết Sơn xem không hiểu, tại sao có lúc anh thấy họ nên chia tay mà họ không chia, rồi anh thấy không nên chia thì họ lại đòi chia tay.
Trước đây Yến Tuyết Sơn chỉ có một mình, anh không hiểu cũng chẳng có ai để hỏi. Hôm nay có Arthur ngồi cạnh, cậu xem phim cứ cười khúc khích, hiểu chuyện hơn anh nhiều. Cậu vừa trò chuyện phiếm, khiến bộ phim vốn dĩ chẳng mấy thú vị nay lại trở nên hay ho hơn hẳn.
Yến Tuyết Sơn hỏi cậu: "Tại sao họ phải làm như vậy nhỉ?"
Arthur đáp một cách đương nhiên: "Bởi vì tình yêu mà."
Tình yêu? Tình yêu là gì? Yến Tuyết Sơn mơ hồ có chút ấn tượng. Trước khi chiến tranh cướp đi cha mẹ, anh nhớ mình cũng từng là một đứa bé được cha mẹ yêu chiều.
Tuy nhiên, lúc đó anh còn quá nhỏ, nên ký ức về cha mẹ ruột chỉ còn vụn vặt, rời rạc như những mảnh chắp vá sót lại. Mẹ mỗi ngày trước khi ra cửa đều hôn lên má anh, gọi anh là "cục cưng", "bảo bối". Cha sẽ nhấc bổng anh lên cao, trồng cây thạch lựu trong sân cho anh, tự tay đóng một chiếc xích đu dưới gốc cây, còn cõng anh trên vai ở công viên giải trí để anh xem pháo hoa.
Trước khi cha mẹ qua đời mấy ngày, vừa vặn tổ chức sinh nhật năm tuổi cho anh. Anh nhớ ánh nến cắm trên bánh sinh nhật sau khi đốt lên, lấp lánh sáng rực, đối với anh lúc đó, ngọn lửa cháy quá mãnh liệt. Anh thổi mấy lần cũng không tắt, thế là uất ức bật khóc. Anh uất ức như vậy, cha mẹ lại cười rất vui vẻ, cha vừa cười vừa nói: "Đừng khóc, đừng khóc, bảo bối, con là một người đàn ông nhỏ mà."
Thế nhưng khi anh được cứu ra từ đống đổ nát, hôn mê mấy ngày trong bệnh viện rồi tỉnh lại, anh cảm giác như phần bình thường trong tâm hồn mình đã bị Thượng Đế khoét đi mất rồi.
Anh hỏi chị y tá: "Ba mẹ cháu đâu?"
Những người lớn nhìn anh bằng ánh mắt cảm thông, thông báo tin dữ rằng cha mẹ anh đã qua đời, anh chỉ nói: "Ồ. Cháu biết rồi. Cảm ơn cô đã báo tin."
Anh chẳng hề cảm thấy khó chịu, càng không muốn khóc, chẳng giống những đứa trẻ mồ côi khác trong phòng bệnh nhi đồng cứ khóc lóc không ngừng. Anh thậm chí lập tức gạt chuyện này sang một bên, cứ như thể chẳng chút bận tâm, hỏi: "Cháu hơi khát, có thể cho cháu một chén nước táo được không?"
Cô y tá nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn một "con quái vật", đáp: "Được chứ."
Từ sau đó, thường xuyên có những người lớn nhìn anh bằng ánh mắt tương tự. Đến khi chính anh cũng trưởng thành, những người quen biết lại dùng ánh mắt này để nhìn anh. Mấy vị suýt chút nữa trở thành cha mẹ nuôi của anh cũng vậy, sau khi dùng ánh mắt đó đánh giá anh, chỉ vài ngày sau, anh sẽ bị đưa trả về cô nhi viện.
Yến Tuyết Sơn có giữ một tấm ảnh chụp cùng cha mẹ. Vào ngày giỗ của họ hàng năm, anh sẽ ngồi một mình trước bàn trong cô nhi viện, bày tấm ảnh chụp ba người lên, rồi thắp một cây nến — một cây nến màu tím giống hệt cây nến trên chiếc bánh sinh nhật năm xưa. Đó là loại nến rất phổ thông, cửa hàng gần đó đều có bán.
Sau đó, anh gục xuống bàn, lặng lẽ nhìn cây nến cháy hết. Những lúc như thế, anh không hề chê ngọn nến khó tắt, ngược lại còn hy vọng nó có thể cháy lâu hơn, lâu thêm chút nữa, tốt nhất là cứ cháy mãi không tắt.
Mãi đến năm mười tuổi, anh mới được cha nuôi nhận về. Cha nuôi đương nhiên cũng phát hiện anh hình như có chút "vấn đề", ông đưa anh đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra tâm thần khá đắt đỏ. Bác sĩ nói bộ não của anh bị thương, mất đi khả năng cảm nhận tình cảm, tương tự như chứng rối loạn tâm thần trục hai.
Lúc ấy, Yến Tuyết Sơn cứ nghĩ mình sẽ lại bị trả về cô nhi viện, nhưng dù có bị trả về đi nữa, hình như anh cũng chẳng thấy đau lòng. Thế nhưng không, ngày hôm sau, cha nuôi như thể chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn cười hì hì đối đãi với anh, không hề xem anh là một đứa trẻ đặc biệt.
À đúng rồi. Yến Tuyết Sơn nghĩ, trước khi anh và Arthur chính thức kết hôn, anh nên đến trước bia mộ của cha mẹ và cha nuôi để thông báo về việc kết hôn của mình. Yến Tuyết Sơn quay đầu lại, định bụng bàn bạc chuyện này với Arthur, nhưng lại phát hiện sắc mặt của hắn trông không ổn lắm.
Yến Tuyết Sơn đã có chút kinh nghiệm với trạng thái này của Arthur. Thời còn làm đồng đội, bọn họ ở chung phòng, cũng từng có hai ba lần anh đẩy cửa bước vào và nhìn thấy Arthur đang "tự tiêu khiển". Mỗi lúc như vậy, Arthur sẽ đỏ mặt tía tai, món đồ chơi kia còn to lên dưới ánh mắt của anh. Yến Tuyết Sơn cũng có kinh nghiệm xử lý, anh sẽ rất lễ phép nói một câu: "Xin lỗi, làm phiền cậu rồi. Cậu cứ từ từ, không cần vội. Một tiếng nữa tôi quay lại." Rồi đóng cửa rời đi.
Yến Tuyết Sơn tốt bụng hỏi: "Cậu bị sốt à?"
Arthur xoay người hướng về phía anh, cái giá gỗ của ghế sofa phát ra tiếng kêu khẽ: "Ừm..."
Yến Tuyết Sơn: "Thuốc ức chế của cậu đâu?"
Arthur: "Quên mang rồi."
Yến Tuyết Sơn không tin: "Không thể nào."
Arthur xòe tay ra: "Vậy sư phụ cứ lục soát người em đi."
Yến Tuyết Sơn lục soát khắp người hắn một lượt, quả nhiên không tìm thấy gì. Anh nghi ngờ Arthur cố tình không mang thuốc, nhưng hiện tại không phải là lúc truy cứu chuyện đó. Mặt Arthur lại càng đỏ hơn! Thân nhiệt tăng cao, tim đập nhanh, đúng là triệu chứng phát sốt rồi!
Anh vuốt cằm hỏi: "Vậy cậu định giải quyết thế nào?"
Arthur cẩn thận dè dặt hỏi: "Sư phụ, thầy có thể cho em ôm một cái không? Chỉ ôm một chút thôi. Để em ngửi mùi hương trên người thầy."
Yến Tuyết Sơn khó hiểu: "Trên người tôi không có pheromone, tôi là Beta, tôi không thể dùng pheromone của Omega để an ủi cậu được đâu."
Arthur nói: "Không sao cả, em chỉ cần ngửi mùi hương trên người thầy là được rồi."
Yến Tuyết Sơn nghĩ, bọn họ giờ là hôn phu của nhau, có hôn ước, không còn đơn thuần là đồng đội nữa. Anh có nghĩa vụ chăm sóc đối phương khi bạn đời bị bệnh — giả sử như việc phát sốt có thể coi là bệnh.
Lúc này, anh bỗng nhớ ra một chuyện khác, đó là lý do tại sao lúc bàn bạc các điều khoản, anh lại có cảm giác như đã từng quen biết cảnh tượng này. Bởi vì tông giọng và ánh mắt lúc Arthur yêu cầu anh xóa bỏ các điều khoản trong thỏa thuận hôm nay, với cái đêm trước trận đại quyết chiến, lúc Arthur cầu xin anh giúp đỡ, giống nhau như đúc.
Yến Tuyết Sơn liền đứng trước mặt Arthur, bình tĩnh, đạm mạc mà cũng chẳng hề phòng bị nói: "Ôm đi."
Tác giả có lời muốn nói: Beta không thể bị đánh dấu. Nhưng Alpha lừa anh là mình bị phát sốt, Beta không ngửi được pheromone nên cũng chẳng biết là thật hay giả, hì hì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)