Chu Hạo Hiên: "..."
Beta-er: Y Phi
Phùng Vân Hi ngồi trên bệ cửa sổ, ánh mắt phiêu đãng. Sau đó, cô nhăn mày, hoàn hồn lại rồi nói: "Anh Chu, em biết anh tốn rất nhiều công sức trên người em, em cũng biết anh kỳ vọng vào em nhiều thế nào nhưng em..."
Cô chưa kịp nói hết thì di động đã bị người khác lấy mất.
Phùng Vân Hi ngạc nhiên nhìn Thẩm Tử Mặc đang đứng sau lưng mình: "Anh vào từ khi nào thế?"
Vì chuyện họ sắp nói khá bí mật nên cô đến phòng dành cho khách để gọi điện cho Hứa Chu, còn Thẩm Tử Mặc thì ở thư phòng.
"Anh cứ để trống lịch trình gần đây của cô ấy là được." Thẩm Tử Mặc vừa nói vừa nhìn Phùng Vân Hi với vẻ trấn an.
Đừng nói Phùng Vân Hi, ngay cả Hứa Chu cũng ngẩn ngơ: "Để trống lịch trình là ý gì vậy?"
"Cô ấy sẽ không rút khỏi giới giải trí, nhưng anh hãy ráng chọn những kịch bản tốt nhất, hoặc một năm quay vài bộ phim là được rồi." Nói xong, Thẩm Tử Mặc cúp điện thoại. Anh bước đến bên cạnh Phùng Vân Hi, trầm giọng hỏi: "Em nghĩ lý do anh xây phim trường là gì?"
Trừ phi giống như Lâm Chính Hào, quay một bộ phim mà cứ như vòng quanh thế giới.
Thẩm Tử Mặc đã tính hết mọi chuyện thay cô rồi.
"Vậy người nhà của anh có đồng ý không?"
"Không phải em có anh sao? Anh vẫn luôn đứng trước mặt em mà, em đang sợ điều gì?"
Phùng Vân Hi đứng lên bệ cửa sổ, ôm lấy anh: "Vậy anh có chê em chỉ biết dựa vào anh không?"
"Anh chỉ cảm thấy rất may mắn khi được em dựa vào." Thẩm Tử Mặc ôm cô vào lòng, đôi mắt đen nháy của anh ngập tràn sự thoả mãn.
Phùng Vân Hi chợt nghĩ đến chuyện gì nên đẩy anh ra, sự cảm động ban nãy cũng tan thành mây khói, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn anh: "Nếu em bị anh nuôi thành đồ vô dụng thì phải làm sao đây?"
"Nuôi thành đồ vô dụng ư..." Nói tới đây, anh cố ý ngừng lại, giả vờ như muốn đi ra ngoài.
Phùng Vân Hi giữ chặt cánh tay của anh, vội vàng hỏi: "Nếu bị anh nuôi thành vô dụng thì sao?"
"Nếu nuôi em thành vô dụng thì anh cũng sẽ nuôi em đến suốt đời. Vả lại, sẽ không còn ai giành em với anh nữa thì chẳng phải là càng tốt ư?"
Phùng Vân Hi cười ngốc nghếch. Nhưng sau khi niềm vui qua đi thì cô lại cảm thấy hơi sai sai, sao cô có thể tự nói mình là đồ vô dụng được chứ! Đã vậy, anh còn không sửa lại lời cô nữa.
"Khoan khoan, hồi nãy em nói sai rồi. Ý em là nếu vì anh nuông chiều em quá mà em trở nên kiêu căng thì sao đây?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
