Tôi đã từng tưởng tượng hình ảnh đó nữa cơ, nhưng nhận ra rằng tay cầm tay chỉ cách thắt cà vạt là điều không tưởng o(╯□╰)o
Beta-er: Y Phi
Động tác của Phùng Vân Hi rất vụng về, cà vạt màu xanh ngọc trên tay cô quấn lại thành từng vòng, khi cô sắp thành công thì bàn tay run rẩy, khiến cho toàn bộ đều rối tung.
"Ban nãy em mới thắt được cà vạt mà." Phùng Vân Hi tức giận thở phì phò.
Đây đã là lần thứ ba, Thẩm Tử Mặc vẫn ngoan ngoãn đứng yên phối hợp với cô. Nhưng nhìn thấy anh như vậy, cô càng cảm thấy nóng nảy hơn, nhất là khi phóng viên đã tụ tập thành một đám đông ở cạnh họ.
"Hay là..."
"Tôi dạy em." Vừa dứt lời, Thẩm Tử Mặc đã lấy cà vạt từ trong tay của Phùng Vân Hi rồi vòng quanh cổ của cô. Anh vừa hướng dẫn cho cô vừa làm mẫu cho cô, nhưng chỉ trong chốc lát đã thắt xong.
Mặt Phùng Vân Hi nóng lên, cô đẩy nhẹ anh một cái, giọng nói nhỏ như muỗi: "Có rất nhiều người ở đây đó! Vả lại, nếu anh đã biết thắt cà vạt thì em sẽ không múa rìu qua mắt thợ nữa."
Kết quả giữa hai người đúng là khác nhau một trời một vực mà.
Thẩm Tử Mặc kề sát vào tai cô rồi nói: "Nhưng anh chỉ thích em đeo cà vạt cho anh thôi, dù kết quả thế nào thì anh cũng thích cả."
Để thắt cà vạt cho Thẩm Tử Mặc, ban nãy cô còn chăm chỉ học cách thắt cà vạt đơn giản nhất từ Hứa Chu nữa. Lúc cô tập luyện trên anh Chu thì mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, sao đến phiên Thẩm Tử Mặc thì lại thành ra thế này rồi? Cô cảm thấy rất hồi hộp khi bị nhiều người nhìn chằm chằm đó.
Phùng Vân Hi phớt lờ những ánh mắt kia, chậm rãi làm lại. Lần này, cô đã thành công nhưng cũng không thể khen tặng được. Đương lúc cô muốn tháo cà vạt ra thì anh lại nắm lấy tay cô rồi nói: "Đi thôi."
Phùng Vân Hi ngây ra như phỗng: "Đi đâu cơ?"
"Không phải em bảo đi thảm đỏ à?"
"..."
"Anh định đi với bộ dạng này ư?"
"Ừ..."
"Còn cà vạt của anh thì sao?"
"Em tập luyện vài lần là sẽ khá hơn thôi, bây giờ thì cứ dùng cái này đi."
Cuối cùng Phùng Vân Hi cũng hiểu được câu: "Tự vác đá đập chân mình." Nếu ban nãy cô để anh tự thắt cà vạt thì có phải tốt hơn không? Giờ thì hay rồi, cô không dám đi vào hội trưởng của buổi lễ trao giải luôn.
Dọc theo đường đi, khoé môi của Thẩm Tử Mặc cong cong, tâm trạng của Phùng Vân Hi xuống thấp. Cô luôn miệng khuyên anh tự thắt lại cà vạt nhưng anh chỉ nói đúng một câu: "Anh còn không chê, sao em lại ghét bỏ nó rồi?"
Phùng Vân Hi tự an ủi bản thân, chỉ cần không nhìn gần cà vạt kia thì nó cũng khá đẹp mà. Cho nên, lát nữa cô chỉ cần chắn trước mặt anh rồi không nói gì thì mọi chuyện sẽ tốt thôi.
Rất nhanh hai người đã lên xe của Thẩm Tử Mặc.
Vẻ mặt của Hứa Chu đi phía sau họ bi thống, cuối cùng thì anh ta đã biết vì sao Miêu Tiểu Trân từ chối đến đây, đã vậy còn nhìn anh ta với vẻ thương hại rồi.
Miêu Tiểu Trân: Đúng là chỉ có anh Chu ngốc nghếch mới dám làm bóng đèn.
Hứa Chu nghiêm túc suy nghĩ rồi quyết định rút lui: "Vân Hi à..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)