Trần Viễn: Ủa có chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi chỉ không lên sàn trong một khoảng thời gian thôi mà, vì sao tôi không hiểu được thế giới này nữa rồi?
Beta-er: Nhạc Dao
Trong không gian chật hẹp, Phùng Vân Hi cứ vò đầu vứt tóc, vô tình làm rối tung mái tóc của mình. Cô phân vân nhìn những cái hộp gần ngay trước mặt, xa tận chân trời, không biết mình nên nhặt chúng nó lên hay để mặc nó.
Phùng Vân Hi: Để đó thì sẽ bị phát hiện mất, nhưng nhặt lên thì cũng có nguy cơ bị phát hiện rất cao QAQ
Lựa chọn này quá khó khăn đối với cô mà.
Lúc Thẩm Tử Mặc đi vào phòng làm việc, ánh mắt của anh liền dừng ở hộp cơm màu hồng, anh nhíu mày: "Đây là gì vậy?"
Ôn Tuấn đi sau anh cũng rất hồi hộp đó, nhưng sau khi nhìn chung quanh lại không thấy Phùng Vân Hi thì nghĩ cô ấy đang trốn trong phòng khác rồi: "Là hộp cơm."
Thẩm Tử Mặc nhìn anh ta.
Ôn Tuấn yên lặng hơi cúi đầu xuống: "Khi nãy Phùng tiểu thư có đến, sau khi để lại thứ này thì đi luôn."
Thẩm Tử Mặc kinh ngạc trong một khoảnh khắc. Anh đến gần bàn làm việc, đặt tay trên hộp cơm như đang suy tư, quay đầu lại hỏi: "Cô ấy đến đây khi nào vậy? Không phải hôm nay đoàn làm phim của cô ấy có lịch quay ư?"
Phùng Vân Hi đang giơ tay ra định nhặt cái hộp cuối cùng: "..."
Vào lúc cô sắp lấy được thì Thẩm Tử Mặc lại đến đây...
Ôn Tuấn: Σ( ° △°|||)︴....
Bởi vì vẻ mặt của anh ta quá rõ ràng nên Thẩm Tử Mặc liền nhìn về phía sau, thấy được những cái hộp trên sàn.
Ôn Tuấn không nói thêm lời nào đã chạy nhanh ra ngoài, anh ta vừa chạy vừa nói: "Ông chủ à, chuyện này không liên quan tới tôi đâu. Tôi đi sửa sang lại tài liệu cho cuộc họp lát nữa đây."
Phùng Vân Hi đang cuộn mình dưới bàn cảm thấy bị tổn thương sâu sắc.
"Anh ấy không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, anh ấy sẽ cầm hộp cơm đến chỗ chỗ bàn trà rồi ăn cơm." Phùng Vân Hi nhắm mắt lại, âm thầm cầu nguyện.
Nói xong lời nào, cô hí mắt nhìn bên ngoài thì thấy Thẩm Tử Mặc đang cúi xuống nhặt mấy cái hộp nhỏ đó lên.
Phùng Vân Hi: Trong hộp đó viết gì nhỉ...
Phùng Vân Hi viết rất nhiều điều trong đấy, còn có một đoạn cực kỳ quan trọng, đáng lẽ sau khi cô đóng phim xong thì Thẩm Tử Mặc mới được đọc.
Thẩm Tử Mặc mở cái hộp ra, lấy tờ giấy và một viên kẹo ra.
"Ngày đầu tiên rời xa Thẩm tiên sinh, tôi rất nhớ anh, nỗi nhớ tựa như viên kẹo này, chua xót xen lẫn ngọt ngào."
Xem hết tờ giấy này, khóe miệng Thẩm Tử Mặc vô thức cong cong rồi anh sững sờ nhìn viên kẹo trong tay. Kẹo này là do Phùng Vân Hi đưa đến nhưng sao cô ấy lại đi mất tiêu rồi?
Khoảng khắc ấy ảnh hưởng hoàn toàn khác biệt giữa hai người. Với Thẩm Tử Mặc thì đây là phút giây ngọt ngào nhưng với Phùng Vân Hi đang núp dưới bàn thì mỗi phút mỗi giây đều là sự dày vò.
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc mở ra, Trần Dịch ngậm điếu thuốc chưa được châm đi vào: "Tớ nói này, cậu đùa tớ đấy hả? Khi không lại xây một phim trường, đúng là chỉ có mình cậu nghĩ ra được chuyện như thế này. Theo tớ thấy, nếu cô ấy không mở công ty giải trí thì có khi nào cậu sẽ mở một công ty giải trí thay cô ấy không?"
Hôm qua, Thẩm Tử Mặc đột nhiên xây một phim trường lớn nhất trong nước ở thành phố A. Nguyên nhân cũng rất đơn giản - Phùng Vân Hi có thể quay phim trong thành phố A, sau khi kết thúc công việc rồi về nhà cũng tiện hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)