Tôi nói cho mọi người biết, tôi sẽ không nói điều bất ngờ là gì đâu, dù tôi biết mọi người có muốn cũng không hỏi được. o (╯□
Beta-er: Y Phi và Nhạc Dao
Vì không thể ngăn được sự nhiệt tình của mọi người, Chu Hạo Hiên đành phải cầm micro đi lên.
Cậu thử âm thanh rồi nhìn về phía Phùng Vân Hi. Tất cả mọi người đều cho rằng cậu muốn nghe tiếng vỗ tay nên ai nấy đều nhiệt liệt vỗ tay, nhưng Phùng Vân Hi lại cảm thấy hơi sợ.
Cô chưa bao giờ thấy Chu Hạo Hiên đứng đắn như thế này. Phùng Vân Hi định nhìn quản lý của Chu Hạo Hiên – người hiểu rõ cậu ta nhất, bây giờ cô mới phát hiện quản lý của cậu đã rời khỏi chỗ từ lúc nào.
Phùng Vân Hi: Σ ( ° △°|||)︴, giờ cô bỏ chạy còn kịp không?
Chờ đến lúc nhạc dạo vang lên, Chu Hạo Hiên thở hắt ra một hơi thật sâu, đến lúc cậu mở miệng, mọi người như rơi vào sương mù.
Đến đám gà bị nhốt trong lồng sắt cũng bị tiếng hát rung động của Chu Hạo Hiên làm cho choáng váng. Qua vài giây, mấy con gà điên cuồng lắc lư trong lồng muốn chạy khỏi nơi này, thậm chí có con nghĩ quẩn còn đập đầu vào lồng sắt.
Chu Hạo Hiên hát lạc tông đã đành, hành động lại còn vô cùng điên cuồng, vẻ mặt của cậu hoàn toàn có thể dọa trẻ con khóc đó.
Phùng Vân Hi yên lặng gắp thức ăn rồi bỏ về phòng, nơi này thật không thích hợp với cô.
Có người tốt bụng muốn giúp Chu Hạo Hiên hát đúng giai điệu nên đã hát cùng cậu ta. Ai ngờ, giọng của Chu Hạo Hiên lại cao vút, người còn lại cũng không sánh kịp nên giọng của người kia không thể lấn át giọng của Chu Hạo Hiên được.
Cuối cùng, không biết là ai chịu không nổi đã rút nguồn điện máy hát Karaoke ra: "Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Máy móc có vấn đề rồi, xem ra hôm nay không thể hát nữa, chúng ta mau ăn cơm rồi còn về nghỉ ngơi nữa."
"Đúng vậy, nhanh nhanh ăn cơm thôi."
"Mau ăn xong rồi đưa hoa quả lên."
Chu Hạo Hiên: "..." Mấy người bắt tôi hát, bây giờ lại rút nguồn điện rồi còn diễn phô trương như thế. Mấy người làm vậy thì rất dễ đánh mất tôi đó!
Lúc cậu nghĩ muốn tìm ai đó để an ủi tâm hồn bé bỏng thì liền phát hiện quản lý của mình và Phùng Vân Hi đều không có ở đây, sau đó cậu liền đưa ánh mắt nhìn về phía Miêu Tiểu Trân.
Miêu Tiểu Trân bị hù dọa đến mức cơm cũng chẳng muốn ăn, thả chén cơm xuống liền bỏ chạy. Chỉ là, khi chạy đến nửa đường, cô nàng suy nghĩ một chút rồi lại trở về cầm chén cơm lên.
Chu Hạo Hiên: Trong lòng cục cưng buồn nhắm QAQ
Lúc Phùng Vân Hi cầm lấy chén cơm đi lên lầu thì thấy quản lý của Chu Hạo Hiên, cô chào hỏi: "Anh cũng chuẩn bị về phòng sao?"
Vẻ mặt của anh quản lý u oán: "Tôi nâng đỡ Hạo Hiên đến bây giờ thật không dễ dàng gì, nhất là luôn phải đảm bảo hình tượng của cậu ta trước công chúng, vậy mà bây giờ cậu ta lại trở thành meme!"
Phùng Vân Hi: "..."
Chuyện này quản lý của Chu Hạo Hiên cũng vừa mới biết thôi, vì lúc nãy Hứa Chu spam một loạt meme cho anh ta, bảo anh ta nhất định phải xem.
Vì ở trên núi nên 3G không tốt nên để xem mấy cái meme này, quản lý của Chu Hạo Hiên phải leo lên mái nhà, ngồi xổm ở đó hơn nửa tiếng mới xem được mấy cái meme, sau đó cuộc đời anh ta liền chìm trong tăm tối.
Bởi vì mấy cái meme kia đều là Chu Hạo Hiên.
Phùng Vân Hi nghe xong rất nghiêm túc gật đầu một cái: "Anh không biết là trong nhà có Wi-Fi sao?"
Quản lý của Chu Hạo Hiên: "..."
Muốn ném Phùng Vân Hi về chỗ Hứa Chu quá.
Những meme kia mới được tạo hôm nay thôi - do dân mạng chụp ảnh màn hình video buổi lễ ký hợp đồng hôm nay của Chu Hạo Hiên rồi làm ra đó.
Phùng Vân Hi giúp anh ta kết nối Wi-Fi, sau đó xem những meme kia, cô phát hiện phần lớn meme của Chu Hạo Hiên đều là lúc cậu ta đang nói chuyện phiếm với mình.
Lúc này điện thoại di động chợt reo lên - Hứa Chu gửi tin nhắn trong WeChat.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)