Vẻ mặt Chu Hạo Hiên mê mang: "Cao quá, tôi không leo nổi đâu."
Beta-er: Y Phi và Nhạc Dao
Chuyện Phùng Vân Hi không thể treo wia không thể giải quyết bằng một bữa thịt nướng được, thậm chí cho dù có mở cửa hàng thịt nướng cũng không giải quyết được luôn.
Lúc Phùng Vân Hi đặt chân xuống đất, chân cô cũng đã mềm nhũn, suýt thì ngã sấp xuống. May là Hứa Chu ở bên cạnh đã kịp thời đỡ cô.
Cô mỉm cười: "Anh Chu, anh nghĩ bây giờ chúng ta nên làm gì?"
"Em không cần nói gì hết, anh hiểu rồi!" Hứa Chu nói rồi quay sang nói với nhân viên hậu cần: "Chúng tôi không sao. Các anh cứ quay lại làm việc của mình đi."
Kéo Phùng Vân Hi sang một bên, Hứa Chu mới nói: "Anh biết một đạo diễn chuyên trị cho mấy người sợ độ cao, lát nữa anh sẽ tìm anh ta cho em."
Chuyên trị sợ độ cao, lại còn làm đạo diễn? Bây giờ đạo diễn đều đa tài đa nghệ như vậy ư?
Chuyên môn nghề nghiệp này cũng mở rộng quá ha.
Chẳng qua lúc này, điều mà Phùng Vân Hi quan tâm nhất không phải là chuyện này. Cô muốn nói tới một chuyện khác: "Anh Chu, em cảm thấy là chỉ khi biết được Tô Duệ sống không dễ chịu thì em mới có thể an tâm đến đoàn làm phim. Nếu không, mỗi lần treo wia, em đều muốn quăng gã quay vòng vòng 360 độ rồi cút khỏi mắt em luôn."
Hứa Chu: "..." Em vẫn nên làm cho gã nổ tung thì hơn.
Hứa Chu nói vị đạo diễn kia ngày trước quay phim văn nghệ. Sau đó, sự nghiệp không khởi sắc nên chuyển sang viết tiểu thuyết. Nhưng truyện của anh ta cũng không có gì đặc sắc, viết chưa được bao lâu liền trở nên túng quẫn. Cuối cùng, anh ta lại trở thành đạo diễn chương trình thực tế*.
*Phim văn nghệ là tên viết tắt của phim nhựa văn học nghệ thuật, có tính văn học và cả nghệ thuật, khác với điện ảnh thương mại.
Phải biết rằng, hiện tại có rất nhiều đạo diễn không thích diễn viên lạm dụng thế thân, một số bộ phim lớn còn đặc biệt nghiêm cấm dùng thế thân.
Đạo diễn này và Hứa Chu cũng coi như chỗ thân quen, nên Hứa Chu cũng không ngại khi tìm anh ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)