"..."
Phùng Vân Hi không biết bản thân có thể treo wia không, bởi vì kể từ lúc sống lại, cô chưa treo wia lần nào cả.
Nhìn Hứa Chu giải quyết hơn nửa túi hạt dưa trong vòng vài câu nói, Phùng Vân Hi hỏi: "Anh Chu, bây giờ anh đã trở lại bình thường chưa? Nếu anh đã trở lại trạng thái bình thường thì em sẽ nói tiếp."
Hứa Chu tỏ vẻ tôn trọng Phùng Vân Hi bằng cách đặt thần dược an ủi tâm hồn aka túi dưa lên bàn: "Em nói đi."
"Lần trước Sở Hàm cãi cọ với em rồi Tô Duệ đẩy cô ta xuống núi, sau đó gã còn gửi tin nhắn cho em "Em vui không". Gã ta còn uy hiếp em là gã sẽ nói chuyện xảy ra trong giấc mơ cho Thẩm tiên sinh rằng không biết sau khi Thẩm tiên sinh biết thì còn đối xử tốt với em như bây giờ nữa không."
Hứa Chu: "..." Ban nãy anh ta ngơ ngác hơi bị sớm rồi.
: Nhạc Dao
Beta-er: Y Phi
Nghe xong lời trần thuật của Phùng Vân Hi, Hứa Chu đơ ra rồi móc một túi hạt dưa ra: "Ý của em là em và Tô Duệ đều cùng mơ trước về tương lai sao?"
Anh ta chưa hề nghĩ tới chuyện này còn liên quan đến Tô Duệ nhưng tên này đúng là khó hiểu. Sở Hàm chỉ cãi cọ với Phùng Vân Hi là đã bị gã đẩy xuống núi.
"Vậy Sở Hàm nhắm vào em là vì cô ta đã biết chuyện này sao?"
"Em nghĩ cô ta đã biết chuyện này."
"Cô ta bị kém thông minh sao? Nếu đã biết thì sao không nhắm vào Tô Duệ mà lại nhắm vào em?"
Phùng Vân Hi cũng không hiểu chuyện này, nhìn từ góc độ nào thì đối phó Tô Duệ cũng dễ hơn cô mà?
Hứa Chu trầm tư, Phùng Vân Hi ăn tiếp túi hạt dưa đang ăn dở của Hứa Chu: "Không phải trước kia cần tỉnh táo thì anh đều ăn lạt điều sao? Sao bây giờ lại đổi sang hạt dưa rồi?"
"Với người khác, anh có thể ăn lạt điều nhưng với em thì một túi lạt điều không đủ, ăn hạt dưa thì sẽ có thể kéo dài thời gian hơn." Nói xong, Hứa Chu nhợt nhạt cười: "Được rồi, không nói chuyện này nữa, hãy để chuyện này hoà mình vào đất trời đi."
Hứa Chu đứng lên: "Đã có anh ở đây, chúng ta có thể cùng nhau nghiền nát chuyện cũ thành tro rồi."
Phùng Vân Hi chậm chạp đứng lên: "Anh Chu, anh đã nghĩ ra biện pháp để giải quyết chuyện này rồi sao? Em biết anh đẹp trai nhất mà. Bây giờ chúng ta nên làm sao đây?"
"Nếu em không nói ra chuyện này thì sẽ không ai biết đâu. Em cứ khẳng định là em mới biết Tô Duệ từ sau khi tham gia chương trình đó là được rồi. Em muốn nói sao thì cứ nói vậy, anh cũng không tin gã có thể lấy ra bằng chứng từ trong giấc mơ được." Thật ra, Hứa Chu vẫn còn hơi hoang mang vì sự thật quá ư là vi diệu.
Phùng Vân Hi nghĩ một chút cũng cảm thấy rất đúng nhưng vấn đề nằm ở chỗ là Tô Duệ cứ cắn chặt lấy cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)