Phùng Vân Hi vội vàng tắt di động, sau đó ném vào trong túi xách: "Cậu đi nói với anh Thẩm của cậu là tôi có chút việc, muốn về công ty trước."
Beta-er: Nhạc Dao
Sau cuộc hoan ái, Phùng Vân Hi không đứng lên nổi. Cô vùi đầu vào gối tránh ánh mắt Thẩm Tử Mặc, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Trời tối rồi..."
Mùa hè trời tắt nắng muộn, lúc mới vào nhà bên ngoài vẫn còn sáng, nhưng bây giờ mặt trời đã lặn về phía tây rồi.
Cô vươn tay sang bên cạnh mò mẫm một hồi, muốn tìm di động để xem giờ. Thật ra không cần nhìn thì cô cũng biết chắc chắn đã qua bảy giờ rồi.
Thẩm Tử Mặc cầm tay cô, giọng nói khàn khàn như giấy nhám: "Hi Hi."
Phùng Vân Hi bị anh gọi như vậy thì đỏ mặt, vừa rồi anh rất dịu dàng gọi cô như này, cô tiện tay cầm lấy gối đầu ném lên người anh.
"Chị dâu nhỏ, em không muốn nói chuyện với anh ấy một chút nào hết, em và anh ấy không phải là người của một thế giới."
Khuôn mặt của Phùng Vân Hi mặc dù trắng nõn nhưng sắc mặt lại hồng hào, lại có chút ngượng ngùng hơn trước đây. Cô nhìn thấy Trần Viễn thì vội vàng rời khỏi Thẩm Tử Mặc, đi đến bên cạnh Trần Viễn, hơn nữa còn bắt đầu an ủi cậu: "Không sao, tôi có mang bản kế hoạch đến..."
Bản kế hoạch???
Phùng Vân Hi: Bản kế hoạch đi đâu rồi. QAQ
Lúc nãy, cô làm gì còn tâm tình mà nhớ đến bản kế hoạch chứ, cô có thể rời khỏi phòng làm việc đã là rất giỏi rồi.
Trần Viễn liền cảm động: "Chị dâu nhỏ, em biết chỉ có chị là đối xử tốt với em nhất, bản kế hoạch đâu rồi, bây giờ em cầm nó đập vào mặt anh em."
Phùng Vân Hi: "..."
"Thật ra thì không cần bản kế hoạch anh cậu vẫn có thể đồng ý, chủ yếu là xem thành ý của chúng ta thế nào thôi, cứ đi vào trước đã rồi chúng ta nói tiếp."
Thẩm Tử Mặc đi phía sau khẽ nhếch khóe môi, anh thấp giọng nói gì đó với Trần Viễn, sau đó cậu ta vội vã rời đi.
Phùng Vân Hi muốn đi lên phía trước, Thẩm Tử Mặc kéo cô lại: "Em không muốn bản kế hoạch nữa sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)