Phùng Vân Hi có chút khó nói lên lời khi cúi đầu nhìn bộ đồ mình đang mặc, vì vừa nãy cô đang buồn ngủ nên không nghĩ đến những chuyện khác. Cô xoã tóc ra, rồi buộc lại: "Thật ra, em làm như vậy là hiệu quả của chương trình thôi, dù sao thì đây là chương trình thực tế mà."
Đúng thế, tất cả những điều cô làm đều vì hiệu quả của chương trình.
Sau khi tự ám thị mình, sự tự tin của Phùng Vân Hi liền tăng lên.
Thẩm Tử Mặc day nhẹ thái dương, trong ánh mắt thâm thúy của anh lóe lên một tia phức tạp. Liệu anh có nên suy nghĩ lại về câu nói "Chỉ có đem cô ấy buộc ở bên cạnh mình mới có thể yên tâm"" của Trần Dịch không?
Thẩm Tử Mặc: "Bảo Hứa Chu hoạch định lại kế hoạch tương lai của em, chọn con đường cao cấp là tốt nhất."
Phùng Vân Hi do dự một lát, có lẽ là vì cô ngủ không ngon nên hành động cũng có chút mơ mơ hồ hồ. Cô hỏi: "Em đã xem bài phỏng vấn trước kia của anh, anh nói là anh thích những cô gái có phong cách không dính bụi trần đúng không? Có phải em cũng..." Nếu là trước kia, cô sẽ không bao giờ hỏi những câu như thế này.
Nghe xong lời này, Thẩm Tử Mặc đã đoán được suy nghĩ của Phùng Vân Hi.
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, tâm tình u ám cũng phai nhạt: "Nói vậy, những lời tôi nói vẫn chưa đủ huỵch toẹt nhỉ?"
"Gì cơ?"
"Đã biết, lần sau tôi sẽ nói thẳng tên em luôn."
"..."
Phùng Vân Hi sững người, hơn nửa ngày vẫn chưa load xong.
Vậy có nghĩa là: mẫu bạn gái lý tưởng của Thẩm Tử Mặc được miêu tả dựa theo cô chứ không phải vì cô giống mẫu người của anh nên mới được anh chú ý phải không?
Bộ dáng sửng sốt của Phùng Vân Hi quả thực rất đáng yêu, Thẩm Tử Mặc không nhịn được xoa đầu cô: "Đừng nghĩ nhiều nữa. Lát nữa về khách sạn thì tắm rửa thay đồ đi."
Phùng Vân Hi: "..." Cô không có nghĩ nhiều mà, với cả, kiểu tóc này cô phải chải rất lâu đó.
Trên đường đến khách sạn, Phùng Vân Hi cố gắng ép bản thân suy nghĩ về tình hình của mình. Bây giờ, cô phải gặp anh trai của Trần Viễn, vậy cô không thể tiếp tục quay chương trình này rồi. Dù sao thì chuyện quan trọng nhất là phải khiến anh trai của Trần Viễn cảm thấy yên lòng khi để Trần Viễn hợp tác với cô. Cô phải lên kế hoạch cho công ty rồi khai trương công ty mới được.
Nhưng cô phải biết cái nhìn của Thẩm Tử Mặc về chuyện này trước đã: "Đúng rồi, anh nghĩ sao nếu em muốn mở một công ty giải trí?" Cô vừa nói vừa xích lại gần cửa xe.
Thẩm Tử Mặc nhìn cô một cái: "Không phải là phòng làm việc sao?"
Phùng Vân Hi cười khan vài tiếng, nắm tay áo anh quơ qua quơ lại, kéo dài giọng làm nũng: "Thẩm tiên sinh~"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)