Tô Duệ nhẹ nhàng liếc Sở Hàm một cái, hơi thở trên người gã có chút u ám, Phùng Vân Hi ở phòng rơm, người khác dựa vào cái gì mà đòi chỗ ở tốt hơn!
Beta-er: Nhạc Dao
Lúc này, mọi chuyện đã vượt xa dự đoán của tổ tiết mục.
Vị đạo diễn ở trên xe của Phùng Vân Hi bị rơi vào tình huống cực kỳ khó xử, ông nói: "Yêu cầu này của cậu hoàn toàn không phù hợp với quy định của chương trình nên cậu không thể chọn chuyển giao phần thưởng cho người khác được."
"Vậy thì, vì sao Phùng Vân Hi có thể tặng cơ hội lần này cho tôi? Dù sao, nhiệm vụ mấy người đặt ra là leo núi đạt được phần thưởng, phần thưởng này được sử dụng như thế nào cũng không có gì khác biệt đâu nhỉ?" Giọng nói của Tô Duệ vẫn lạnh nhạt.
Đạo diễn: Tôi đã gặp nhiều sao rắc rối nhưng tôi chưa từng thấy nhiều sao rắc rối như này. Sau season này, ông muốn xin nghỉ phép. Nếu không, sau này ông mà làm đạo diễn cho chương trình nào thì ông sẽ bị ám ảnh mất.
Show mùa này đã không cần đạo diễn, mấy người cứ thoải mái bung lụa đi.
Theo lịch trình, sau khi nghệ sĩ lên núi, họ còn phải chuẩn bị cơm tối, đến tám giờ thì tắt đèn đi ngủ, kết thúc một ngày ghi hình rồi bảy giờ sáng mai sẽ quay tiếp. Nhưng bây giờ, vì việc này đã làm chậm trễ giờ quay nên họ không thể đóng máy vào đúng tám giờ được.
Dù đây là chương trình truyền hình trực tiếp nhưng bên nhà đài vẫn còn nhiều chương trình khác phải lên sóng nữa, họ không có thời gian chờ chương trình này bảo: "Kết thúc!"
Người khổ nhất chính đội viên của nhóm Tô Duệ - Sở Hàm, cô ta không biết làm gì hết, đã vậy còn phải leo núi chung với Tô Duệ.
Cô ta không phải đồ ngốc, cái núi này ai muốn leo thì leo, có chết cô ta cũng không leo.
Sở Hàm hỏi: "Tại sao phải đưa phòng gỗ cho Phùng Vân Hi?"
Tô Duệ trả lời: "Đây là cơ hội cô ấy tặng cho tôi, nên tôi dùng phần thưởng đó tặng lại cho cô ấy thì có gì vấn đề gì sao?"
Đây là logic kỳ lạ gì thế?
Sở Hàm: "..." Nhưng cô ta không thể phản bác được.
Ấn tượng đầu tiên Tô Duệ dành cho người ngoài là gã ấm áp như ánh mặt trời vào mùa đông, nhưng dần dần, họ sẽ biết được, đằng sau tính tình ôn hòa chỉ là sự lạnh lùng, thậm chí là vô cảm. Dường như cho đến tận bây giờ, gã chưa bao giờ quan tâm đến thứ gì, nhưng một khi gã đã chú ý thì gã sẽ điên cuồng theo đuổi đến cùng.
Tất cả mọi người đều không phải là lính mới nên họ đều biết các cách để tránh camera đang quay và cũng biết rõ từng góc độ quay sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của bản thân khi lên sóng đến cỡ nào.
Tô Duệ tránh khỏi ống kính, đôi mắt hẹp dài của gã loé lên tia sáng lạnh lẽo, khóe môi khẽ nhếch: "Chuyện này không liên quan gì tới cô, cần tôi nói với tổ tiết mục thay cô không?"
Tổ tiết mục sẽ vận chuyển vật dụng cần thiết lên núi giúp họ, nên họ sẽ không phải tự mang theo cái gì.
Bàn tay thon dài hiện rõ khớp xương của Tô Duệ đặt lên tay kéo rồi mở cửa xe. Gã đưa tay che ánh mặt trời dìu dịu rồi nhìn về phía hai chiếc xe đang đậu không xa, trên mặt lộ ra một nụ cười vui vẻ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)