Khóe miệng Phùng Vân Hi giật giật: "Quản gia Chu, cháu không ăn đâu. Bây giờ cháu phải tham gia một hoạt động, khi về cháu sẽ mang quà cho ông." Nói xong, cô không đợi quản gia Chu kịp phản ứng liền chạy ra ngoài.
Beta-er: Y Phi và Nhạc Dao
Lúc đầu, Phùng Vân Hi định tìm cơ hội thích hợp rồi mới công bố chuyện cô muốn công ty riêng, nhưng thật không ngờ họ lại có một đồng đội chuyên phá đám. Chưa đến một tiếng đồng hồ, tất cả mọi người trong công ty Glory đều biết chuyện này rồi.
Giới quý tộc, giới giải trí và giới thời trang đều có liên quan đến nhau, những mối quan hệ này thực sự rất lớn, thế nên chỉ cần có chút chuyện xảy ra thì tất cả sẽ đều rõ.
Chuyện Phùng Vân Hi mở công ty riêng chỉ là chuyện nhỏ như hạt mè hạt đậu, không ai quan tâm, nhưng khi có người chủ động nói ra thì lại là một chuyện khác. Trần Viễn vừa nói chuyện với họ xong thì liền khoe khoang với bạn bè của cậu.
Trong lòng Hứa Chu vốn tràn đầy niềm tin, hiện tại cũng bắt đầu cảm thấy tương lai thật u ám: "Em nhặt cậu ta từ đâu thế?"
Phùng Vân Hi: "...Em đâu có nhặt, là cậu ta tự chạy đến đấy chứ."
Trần Viễn: QAQ
Cô thật không thể nào hiểu được vì sao kiếp trước Trần Viễn lại có thể trở thành ông trùm giới giải trí trong truyền thuyết kia. Chẳng lẽ thời buổi này, mở công ty giải trí dễ dàng đến thế sao.
Boss của công ty Glory cũng biết rõ vì việc ngày hôm qua mà đã đắc tội với hai người họ nên liền viện cớ họp để giải thích rõ mọi chuyện. Họ hiểu rằng Phùng Vân Hi bây giờ đã khác xưa rồi.
Nói thật lòng, cuộc họp với ban quản trị này không liên quan gì tới Trần Viễn, nhưng khi cậu ta nghe được chuyện ngày hôm qua thì một hai đòi đi theo. Phùng Vân Hi bó tay với cậu nên cô đành phải đồng ý.
Trên đường đi họp, Hứa Chu dặn dò: "Lát nữa khi đến đó, em đừng quan tâm gì hết, bọn họ không dám động đến em, càng sẽ không chủ động nhắm vào em. Việc quan trọng bây giờ của chúng ta là phải giải quyết hợp đồng với bọn họ trong hòa bình. Nếu không thỏa thuận được thì chờ đến khi hợp đồng kết thúc, em không cần phải thấy tội lỗi hay gì hết. Tài nguyên của mấy năm nay của em cũng không hoàn toàn do bọn họ tìm cho."
Đúng là thế, các kịch bản phim của Phùng Vân Hi đều là do Hứa Chu đưa cho, sau này khi cô ở bên Thẩm Tử Mặc thì cô lại càng không thiếu kịch bản.
Đừng để vẻ ngoài vô tâm vô tính của Trần Viễn đánh lừa, cậu ta là lão đại nổi danh trong đám nhà giàu đấy. Nếu khiến cậu ta nổi điên lên, thì chính cậu ta cũng tự thấy sợ.
Đến cửa phòng họp, Trần Viễn cản bọn họ lại, sau đó đeo cái kính râm đang treo trên áo sơ mi.
Phùng Vân Hi: "Anh Chu."
Hứa Chu: "Sao anh có cảm giác hai người mới là một hội vậy?"
Phùng Vân Hi: "..."
Trần Viễn nhét một tay vào túi, ra vẻ lưu manh đi vào. Không đợi mọi người bên trong kịp phản ứng, cậu ta liền đạp cái ghế gần mình nhất một phát, lại dẫm một chân lên ghế, vừa lấy khuỷu tay chống lên đùi. Sau đó, cậu tháo mắt kính xuống, tay cậu vuốt vuốt gọng kính: "Nghe nói là trong số các người có kẻ đã bắt nạt chị dâu nhỏ của tôi."
Cả phòng họp chìm trong câm lặng mấy giây, sau đó một thanh âm yếu ớt cất lên: "Có phải anh đi nhầm phim trường rồi không?*"
(*Ý bảo là Trần Viễn diễn sâu quá rồi, đây đâu phải là phim trường đâu.)
Trần Viễn: "..."
Thật ra, Phùng Vân Hi cũng không thèm quan tâm đến cậu ta đang nói cái khỉ gió gì. Nhưng mà, dù sao cậu ta cũng đi theo cô đến đây thì cậu ta có làm gì, cô cũng phải giúp cậu ta một tay.
Một khi Phùng Vân Hi đã ra tay thì người bình thường không thể đấu lại được. Đôi chân đi giày cao gót lướt nhanh như gió đến bên cạnh Trần Viễn, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai cậu ta: "Nói chuyện cho tốt nhé."
Trần Viễn cũng cực kỳ nể mặt mà gật đầu, sau đó đạp cái ghế bên cạnh: "Nếu chị dâu đã nói tôi "đàm đạo" với mấy người thì tôi sẽ đàm đạo cho thật tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)