Sư Bồng Bồng và Xa Mãn Đình kẻ tung người hứng, đồng loạt chỉ trích đám tư bản hiểm độc, bộ dạng như thể tiếc rằng gặp nhau quá muộn, khiến cho Nhan Kinh nhìn mà mí mắt giật liên hồi, đúng lúc này trợ lý gọi điện đến.
“Tôi phải đi gặp khách hàng.” Nhan Kinh liếc nhìn một người một quỷ trước mắt, muốn nói lại thôi, “Các người…?”
Xa Mãn Đình lập tức nhìn Sư Bồng Bồng đầy tội nghiệp: “Chị gái, chị không thể bỏ mặc em được đâu!”
Nhan Kinh: “…”
Con oán quỷ này có thể đừng tỏ vẻ đáng thương bằng gương mặt kinh dị như vậy được không, thật sự quá gượng gạo!
“Hay là cậu cứ đi trước đi.” Sư Bồng Bồng trầm ngâm một lát, nói với Nhan Kinh, “Tôi ở lại nói chuyện với anh ta thêm chút nữa.”
Tuy rằng tình huống đại khái đã sáng tỏ, nhưng cô vẫn mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, dường như vẫn còn bỏ sót điều gì đó.
Nhan Kinh cũng không nhiều lời, vốn dĩ đã tìm được oán quỷ, nguy cơ được giải trừ, cũng không cần cô phải đi theo nữa, liền đưa địa chỉ cho cô, rồi tự mình đến khách sạn ở tầng 50 trước.
Đến sảnh khách sạn, trợ lý Vệ Trì đã đợi sẵn ở đó.
Vừa gặp mặt, Vệ Trì đã lộ ra ánh mắt kỳ quái, chỉ chỉ trán mình: “Nhan tổng, chỗ này của ngài là…?”
Nhan Kinh lúc này mới nhớ ra trên trán còn vết chu sa giúp sáng tâm vững tính, cũng không để bụng, lấy khăn giấy lau đi, đồng thời tùy tiện bịa ra một lý do: “Bạn bè đùa giỡn thôi.”
“Tôi hiểu rồi.” Tố chất chuyên nghiệp của Vệ Trì rất cao, nghe vậy lập tức thức thời dừng câu chuyện, nhưng trong lòng không khỏi thầm kinh ngạc.
Tuy rằng anh ta là trai thẳng, nhưng cũng nhìn ra được, dấu vết trên trán Nhan Kinh, rõ ràng là son môi vẽ ra.
Phải biết rằng Nhan Kinh vốn luôn mắt cao hơn đầu, ngày thường có không ít phụ nữ cố ý hoặc vô tình bày tỏ thiện cảm với anh, nhưng anh trước giờ không thèm liếc nhìn một cái, đến nỗi có người sau lưng đồn anh lãnh cảm.
Không ngờ bây giờ mới sáng sớm tinh mơ, đã chơi bời phóng túng như vậy.
Cũng không biết là “bạn bè” nào mà có sức hút lớn như vậy, lại chơi đến tận mặt Nhan tổng luôn.
Nhan Kinh cảm thấy phản ứng của anh ta có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, hỏi thẳng: “Tiết tổng đâu?”
“Bên này.” Vệ Trì vội vàng lấy lại tinh thần, dẫn anh đi về phía phòng họp thương mại của khách sạn.
Trong phòng họp có một người phụ nữ trung niên mặc đồ công sở ngồi trên ghế sô pha, dáng vẻ vô cùng giỏi giang, đó là khách hàng lớn mà Nhan Kinh phải gặp hôm nay, người phụ trách bộ phận marketing khu vực đại lục của tập đoàn Niên Quang, Tiết Thành Ấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
