8.
Sau chuyện này, tôi và Hiệu trưởng, Chủ nhiệm giáo vụ có hiềm khích.
Tôi bị điều chuyển sang lớp học sinh năng khiếu làm giáo viên chủ nhiệm.
Thành tích của học sinh năng khiếu thường kém hơn, hơn nữa các em thường xuyên phải luyện tập chuyên môn, khá khó quản lý, tuy yêu cầu điểm của học sinh năng khiếu cũng thấp, nhưng không ai muốn làm giáo viên chủ nhiệm lớp này.
Thế là, tôi - người có hiềm khích với Hiệu trưởng - bị điều sang đây.
Nhưng Hiệu trưởng không biết, hồi tôi học cấp ba chính là học sinh thể thao.
Học sinh năng khiếu thì sao!
Tôi thích đấy!
Xí!
Tôi rất giỏi xã giao, nhanh chóng gắn bó thân thiết với các em học sinh năng khiếu, hoàn toàn nhận được sự tin tưởng của học sinh, khơi dậy được sự tích cực học tập của mọi người.
Chiều thứ Sáu, ông Ngô Tuyên và mẹ tôi cuối cùng cũng kết thúc chuyến du lịch vòng quanh thế giới hai tháng trở về.
Thấy tôi, mẹ tôi khuôn mặt đầy xót xa, "Ôi chao, gầy đi một vòng lớn rồi!"
Đúng thế mà, tôi ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi lo dạy học, đấu tranh với Hiệu trưởng, không gầy đi mới lạ.
Ở nhà ăn uống thoải mái hai ngày, tiện miệng luyên thuyên vài câu với mẹ tôi về chuyện gần đây đấu trí đấu sức với Hiệu trưởng.
Mẹ tôi lo tôi bị Hiệu trưởng làm khó dễ, không vượt qua được thời gian thử việc sẽ rất mất mặt, muốn nói với bố một tiếng, dằn mặt Hiệu trưởng.
Tôi bảo mẹ cứ yên tâm, bản cô nương ưu tú thế này, sao có thể không vượt qua được cái thời gian thử việc cỏn con chứ!
Lòng tôi vững vàng đấy!
Rất có cơ sở!
9.
Cái tự tin của chúng tôi, là, cùng với giáo viên tiếng Anh khác là Cát Thiến Thiến, chúng tôi đã dẫn dắt 7 đứa trẻ tập luyện kịch cảnh tiếng Anh, vượt qua bao vòng tuyển chọn gay gắt, lọt vào cuộc thi cấp tỉnh.
Hai chúng tôi ngày nào cũng đồng hành cùng các con luyện nói, luyện biểu cảm, để mỗi từ đều phát âm chuẩn giọng Mỹ, hai chúng tôi không phân biệt ngày đêm tra cứu tài liệu, sửa phát âm cho các con, giúp các con ghi nhớ, cuối cùng tại cuộc thi cấp tỉnh, các con đã giành được thành tích tốt là giải Nhất cấp tỉnh.
Giải Nhất cấp tỉnh, là phải đại diện cho toàn tỉnh tham gia cuộc thi Kịch cảnh tiếng Anh toàn quốc!
Rất nhanh, chiếc cúp cấp tỉnh được mang về, đặt trong phòng họp, giấy chứng nhận danh dự đỏ rực, khiến mặt của Chủ nhiệm Giáo vụ và Hiệu trưởng đỏ bừng.
Giành được giải Nhất cấp tỉnh, đám trẻ này thật sự quá vất vả rồi!
Tôi và Cát Thiến Thiến tự bỏ tiền túi, mời các con ăn một bữa thịnh soạn.
Tôi cầm hóa đơn tìm Chủ nhiệm Giáo vụ ký tên, để đi thanh toán chi phí.
Không ngờ Chủ nhiệm Giáo vụ vẻ mặt khó xử, "Ngô Tiêu Tiêu, bây giờ kinh phí eo hẹp, chi phí của các cô nhiều thế này, khó giải quyết lắm!"
"Chúng tôi ở khách sạn bình dân rẻ nhất ở thành phố tỉnh, ăn uống cũng rất đơn giản, quần áo cũng là thuê, ngồi tàu cao tốc ghế hạng hai, tổng cộng cũng chưa đến 3500 tệ thôi mà!"
Chúng tôi đã cố gắng hết sức cắt giảm chi tiêu rồi.
Suy cho cùng số tiền này là tiền nhà tôi bỏ ra đấy!
Chủ nhiệm Giáo vụ thở dài than vãn, "3500 tệ đấy nhé, giáo viên Âm nhạc đưa các con đi thi ở tỉnh, chỉ tốn có 2600 tệ thôi."
Tôi nghe thế thì sốt ruột ngay, giáo viên Âm nhạc đưa hai đứa trẻ đi thi, còn chúng tôi lại đưa tận 7 đứa trẻ cơ mà.
"Thanh toán rồi, người ta tiêu không quá 3000 tệ, còn cô thì tiêu hơi nhiều đấy!" Chủ nhiệm Giáo vụ liếc mắt nhìn tôi.
"Giáo viên Âm nhạc giành giải Xuất sắc toàn tỉnh, còn chúng tôi giành giải Nhất toàn tỉnh cơ đấy! Trọng lượng hoàn toàn khác nhau!" Tôi nhấn mạnh.
"Cái gì cũng như nhau cả, đối với nhà trường chẳng quan trọng đâu!" Chủ nhiệm Giáo vụ đẩy gọng kính đáy chai dày, nói một cách thờ ơ.
"Được, vậy tiền tham gia hoạt động tôi tự bỏ ra, không tìm các vị thanh toán nữa!" Tôi nói.
"Thật hay giả đấy?" Chủ nhiệm Giáo vụ không tin.
"Đương nhiên là thật."
Tôi đến phòng họp, lấy đi chiếc cúp đoạt giải của chúng tôi.
Chủ nhiệm Giáo vụ báo cáo hành vi ngang bướng của tôi với Hiệu trưởng, Hiệu trưởng lại gọi tôi đến, đại ý nói vinh dự là của tập thể, tôi không thể vì hành động theo cảm tính mà lấy đi vinh dự của tập thể.
Tôi nhấn mạnh: "Đây là vinh dự mà tôi tự bỏ tiền túi tham gia hoạt động mới giành được, không liên quan đến nhà trường!"
Tôi mang cúp về nhà, mẹ rất ngạc nhiên.
Tôi kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe, mẹ rất tức giận, đòi nói chuyện này với bố.
Tôi ngăn mẹ lại, những chuyện bất công ở nơi làm việc như thế này thì nhiều vô kể, bố tôi có thể lo được bao nhiêu.
Muốn đòi lại công bằng, vẫn phải tự dựa vào bản thân.
Hơn nữa, tôi sắp có cơ hội rồi, để trị cái gã hiệu trưởng 'bái cao dẫm thấp' kia một trận ra trò.
10
Chưa đầy ba ngày sau, mấy vị lãnh đạo từ Tổng công ty xuống, muốn đến trường chúng tôi tham quan, và dự giờ tiết học công khai của tôi.
Hiệu trưởng cuống lên, ông ấy nghe nói mấy vị lãnh đạo đến là vì đội kịch tiếng Anh của trường chúng tôi giành giải nhất toàn tỉnh.
Ông ấy rất coi trọng chuyện này.
Nhưng cúp giải thưởng thì tôi đã mang về nhà rồi.
Hiệu trưởng gọi tôi qua, cười hiền hòa nói, "Cô Ngô này, trường vừa rót xuống một khoản kinh phí, cô đưa các hóa đơn mà cô đã dùng khi đưa các con tham gia diễn kịch tiếng Anh đây cho tôi, tôi ký duyệt, báo cáo nhanh chóng lên, không thể để cô phải ứng tiền mãi được!"
"Hoàn cảnh gia đình cô không tốt, chắc chắn có nhiều chỗ cần dùng tiền."
Tôi lắc đầu, "Hiệu trưởng Tưởng, kinh phí trường đang eo hẹp, hay là cứ báo cáo cho các thầy cô khác trước đi, tôi không vội."
Nói xong tôi bước ra ngoài.
Hiệu trưởng không kịp đi dép đuổi theo: "Cô Ngô ơi, tiền đã chuẩn bị xong rồi, sẽ báo cáo cho cô ngay đây."
Một cơn gió thổi qua, mấy lọn tóc của hiệu trưởng bị thổi dạt sang một bên đầu, trông hệt như một chú gà trống trụi lông.
Tôi lề mề lấy những hóa đơn đã chuẩn bị sẵn, đưa cho ông ấy.
Mắt hiệu trưởng trợn tròn, "Không phải là 3500 tệ sao, sao lại thành 7800 tệ?"
Tôi lập tức rụt tay lại: "Tôi và cô Cát đã thưởng cho mỗi đứa trẻ 500 tệ, còn mời các con một bữa thịnh soạn."
"Nếu kinh phí trường khó khăn, vậy thì thôi vậy, dù sao chúng tôi cũng đã từ bỏ việc xin trường báo cáo rồi." Vừa nói tôi vừa chuẩn bị nhét hóa đơn vào túi.
Hiệu trưởng giật lấy xấp hóa đơn, liên tục gật đầu: "Đáng lẽ phải thế, đáng lẽ phải thế, các con đều đã vất vả rồi!"
"Cô yên tâm, cô và cô Cát chắc chắn sẽ được công nhận là giáo viên thực tập xuất sắc." Hiệu trưởng cam đoan chắc nịch.
Cuối cùng cũng báo cáo xong khoản kinh phí, Chủ nhiệm Giáo vụ cười tủm tỉm kéo tôi ra một góc, đòi tôi chiếc cúp.
Tôi biết ngay mà!
Chiếc cúp đã được mang đến rồi, Chủ nhiệm Giáo vụ tỉ mỉ lau chùi sạch sẽ, bày ở nơi nổi bật nhất trong phòng họp.
Sáng hôm sau, mấy vị lãnh đạo Tổng công ty đã dự giờ tiết học công khai của tôi.
Tôi không chuẩn bị gì đặc biệt cả, vẫn dạy như bình thường, không khí lớp học thoải mái và thú vị, các con sôi nổi phát biểu, mấy vị lãnh đạo dự giờ rất hài lòng.
Nghe xong tiết học, mấy vị lãnh đạo lại xem các con biểu diễn kịch tiếng Anh, dành những lời khen ngợi cao, và đưa ra ý kiến:
"Sắp tới các con sẽ đại diện cho tỉnh nhà tham gia thi đấu quốc gia rồi, phần trang phục đạo cụ không thể tùy tiện như bây giờ được, vẫn phải chuẩn bị kỹ càng hơn một chút, cuộc thi quốc gia cạnh tranh gay gắt lắm đấy."
Hiệu trưởng gật đầu như gà con mổ thóc, Chủ nhiệm Giáo vụ lại càng bận rộn chạy ngược chạy xuôi bưng trà rót nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




