1.
"Mục Cha thì cứ viết công nhân bình thường!"
"Mục Mẹ thì cứ viết nghề tự do." ông Ngô Tuyên vừa đọc báo, vừa nói.
"Không được tiết lộ chức vụ của tôi, càng đừng hòng mượn danh nghĩa của tôi để đi đường tắt, tìm cách quan hệ."
ông Ngô Tuyên nhìn tờ báo, giọng nói trầm ổn.
Tôi cũng cho rằng bây giờ các quy chế, quy định đều công khai minh bạch rồi, không ai vì điều kiện gia đình mà kỳ thị người khác, nên vô tư đồng ý.
Ngày đến báo danh, tôi hăm hở đến phòng giáo vụ của trường.
Nhưng không ngờ, vừa đến trường, tôi đã được thông báo là bị "trọng điểm bồi dưỡng sử dụng" rồi!
2.
Chủ nhiệm giáo vụ muốn tôi và một giáo viên mới khác làm giáo viên chủ nhiệm!
Có bảy giáo viên mới, tại sao năm người kia không cần làm giáo viên chủ nhiệm?
Tôi là người có gì không bao giờ giữ trong lòng, trực tiếp trao đổi với Chủ nhiệm giáo vụ.
Chủ nhiệm giáo vụ đẩy gọng kính, kéo dài giọng nói một cách chậm rãi:
"Làm giáo viên chủ nhiệm, vừa là gánh nặng trường giao cho các cô, cũng là cơ hội cho các cô!"
"Điều kiện cơ bản để giáo viên trường chúng ta được bình chọn xuất sắc chính là, có kinh nghiệm làm giáo viên chủ nhiệm hay không!"
"Giáo viên xuất sắc mỗi người mỗi năm thưởng mười vạn nhân dân tệ, lương tăng hai bậc!"
Tôi và cô giáo mới kia nhìn nhau, trong mắt đều phát ra ánh sáng, phần thưởng cho giáo viên xuất sắc quả thực rất hậu hĩnh!
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc vui mừng của chúng tôi, Chủ nhiệm giáo vụ càng đắc ý hơn.
Ông ta bắt được nhịp điệu, thao thao bất tuyệt, nói về lợi ích của giáo viên chủ nhiệm như rót mật vào tai, dường như không làm giáo viên chủ nhiệm thì cả đời đừng hòng tiến bộ!
"Vậy năm vị giáo viên mới kia tại sao không làm giáo viên chủ nhiệm?"
"Họ cam tâm tình nguyện từ bỏ tư cách bình chọn giáo viên xuất sắc sao?" Tôi có chút không tin tiếp tục hỏi.
Tôi từ nhỏ đã là tiểu cao thủ đặt câu hỏi, dựa vào việc không ngừng đặt câu hỏi, không ngừng sửa đáp án, mới thi đỗ đại học.
"Cái này... Bởi vì họ, trường đại học tốt nghiệp của họ không tốt bằng hai cô, hai cô là tốt nghiệp trường 985." Mặt Chủ nhiệm giáo vụ đỏ bừng lên.
"Nếu không muốn làm giáo viên chủ nhiệm, tôi bây giờ sẽ gạch tên hai cô đi, giáo viên khác muốn xin còn không được ấy chứ!"
Cô giáo mới kia đã sốt ruột rồi, không ngừng nhìn tôi, nháy mắt ra hiệu cho tôi, rõ ràng không muốn mất đi cơ hội bình chọn giáo viên xuất sắc.
Nghĩ mình vừa mới đến trường, không hề hiểu rõ tình hình, thêm vào đó cũng sợ làm lỡ tiền đồ của cô giáo mới bên cạnh, đành đành bất đắc dĩ ngậm miệng lại.
3.
Cô giáo Nam sống cùng phòng ký túc xá với tôi đã làm giáo viên chủ nhiệm ba năm, cô ấy nói điều kiện tiên quyết để trường bình chọn thi đua khen thưởng, đúng là phải làm giáo viên chủ nhiệm ba năm trở lên.
Sau đó dựa vào điểm thi đại học tiến hành xếp hạng.
Nghe lời cô giáo Nam nói, tôi yên tâm rồi.
Chỉ cần việc bình chọn thi đua có tiêu chuẩn và quy định rõ ràng, công khai công bằng, thì ta chẳng có gì để nói cả.
Sau khi kết thúc đợt tập huấn, chẳng mấy chốc đã khai giảng rồi, với vai trò là giáo viên chủ nhiệm mới, tôi bận tối mắt tối mũi.
đăng ký học bạ, điền biểu mẫu, phân phòng ký túc xá, phát đồ dùng cá nhân trên giường, đồng phục học sinh, thu phí, phát sách mới, sắp xếp chỗ ngồi, tổ chức họp phụ huynh...
Bận rộn xuôi ngược, chẳng mấy chốc đã đến tháng 12 rồi.
Hàng năm việc bình chọn giáo viên ưu tú bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




