Kinh thành đất chật người đông, giá phòng trọ tự nhiên cũng tăng cao. Hai người tìm được một quán trọ nhỏ tương đối sạch sẽ để ở tạm. Ngân Tranh đi gọi món ăn, còn Lục Đồng thì đi xuống lầu.
Quán trọ nằm ở phía tây thành, cách khu phố sầm uất nhất là phố Nam một khoảng cách, vì vậy mà giá phòng không quá đắt. Những người đến đây trọ lại phần lớn là thương nhân đến kinh thành buôn bán.
Lục Đồng đi đến trước quầy, chưởng quỹ là một người đàn ông trung niên mặc áo dài màu nâu sẫm, đang bận rộn gảy bàn tính, bỗng nhiên nghe thấy có người hỏi: "Chưởng quỹ, gần đây có chỗ nào bán đồ sứ không?"
Chưởng quỹ ngẩng đầu lên, thấy trước mặt là một cô nương trẻ tuổi.
Nữ tử Thịnh Kinh đa phần cao ráo xinh đẹp, nhưng cô nương trước mặt lại có phần nhỏ nhắn hơn. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đen láy, làn da trắng nõn nà. Nàng có vẻ ngoài gầy yếu, trông mong manh dễ vỡ, mặc một chiếc váy lụa trắng, giản dị thanh nhã, mái tóc đen được búi gọn gàng, chỉ cài một bông hoa lụa trắng bên mai tóc. Khi đứng ở nơi này, trông nàng như một đóa phù dung mới nở, thanh tú diễm lệ.
Mỹ nhân như vậy, giống như viên ngọc được nuôi dưỡng trong chốn non xanh nước biếc, trong sáng thuần khiết.
Chưởng quỹ cười nói: "Cô nương không phải người ở đây sao? Trông giống như đến từ Giang Nam?"
Lục Đồng không gật đầu, cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười nói: "Nghe nói đồ sứ của Kha gia ở Thịnh Kinh rất nổi tiếng, không biết chưởng quỹ có biết muốn mua đồ sứ của Kha gia thì phải đến đâu không?"
Nàng vừa nói xong, còn chưa kịp đợi chưởng quỹ trả lời, đã có một vị khách đang ngồi ăn cơm ở chính đường lên tiếng: "Kha gia à? Đồ sứ Kha gia có gì tốt chứ? Chẳng qua là gặp vận may, đúng lúc gặp thời mà thôi!"
Có lẽ vị thương nhân này cũng là một trong những người bị ảnh hưởng bởi Kha gia, không có cháo mà ăn, thấy Lục Đồng trầm ngâm, ông ta lại khuyên nhủ: "Cô nương, cô cũng đừng đến Kha gia mua đồ sứ nữa. Bây giờ Kha gia chỉ bán đồ sứ cho nhà quan, đâu thèm những mối buôn bán nhỏ lẻ này, hà cớ gì phải tự chuốc lấy phiền phức."
Lục Đồng nói bằng giọng điệu ôn hòa, nhưng nụ cười trong mắt đã biến mất, khẽ nói: "Nghe đại ca nói vậy, ta lại càng thêm tò mò, muốn được tận mắt chiêm ngưỡng xem là loại đồ sứ tinh xảo đến mức nào mà có thể lọt vào mắt xanh của nơi vốn đã quen nhìn những thứ tốt đẹp như phủ Thái sư chứ."
"Nếu cô nương thực sự muốn đến xem đồ sứ Kha gia cũng không khó." Chưởng quỹ cũng rất niềm nở, cười tủm tỉm chỉ đường cho Lục Đồng: “Kha gia ở thành nam, cứ đi thẳng con đường này, sẽ thấy cây cầu Lạc Nguyệt trong thành. Cô nương cứ đi qua cầu, cuối cầu có một tòa lầu tên là Phong Lạc Lâu, bên dưới có một con hẻm, đi qua con hẻm đó là sẽ thấy được đại trạch của Kha gia."
Lục Đồng cảm ơn chưởng quỹ và vị thương nhân kia, sau đó mới trở về phòng. Vừa vào phòng, Ngân Tranh đã dọn xong bữa trưa, giục giã Lục Đồng: "Cô nương, mau dùng bữa đi ạ."
Lục Đồng ngồi xuống bàn, cùng Ngân Tranh cầm đũa lên, Ngân Tranh dè dặt lên tiếng: "Cô nương, vừa rồi nô tỳ nghe thấy cô nương hỏi về nơi ở của Kha gia ở dưới lầu..."
Lục Đồng nói: "Ăn cơm trước đã, ăn xong ta phải đến Kha gia một chuyến."
Nghe lời vị thương nhân kia nói, Kha gia gặp vận may là vào một năm trước, mà một năm trước cũng là lúc Lục Nhu qua đời.
Thật sự khiến người ta không thể không liên tưởng đến.
...
Phố Nam náo nhiệt hơn thành tây nhiều.
Trên cầu Lạc Nguyệt, dòng người qua lại như mắc cửi, gió thổi qua sông cũng mang theo hương phấn son. Dưới thành cầu treo rất nhiều đèn sừng bò, nghe nói vào những đêm trời trong, ánh đèn lung linh như đom đóm, trăng non bạc gieo mình xuống mặt nước, toàn thành chìm trong ánh trăng.
Đi qua con hẻm nhỏ dưới Phong Lạc Lâu, cuối con hẻm là một tòa nhà cao lớn. Trên tấm biển treo trước cửa có đề hai chữ "Kha trạch", đây là phủ đệ mới mua của Kha gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







