“Vâng.”
Tôi không biết Hứa Minh Trạch đã làm gì, nhưng một tuần sau, Lục Xuyên Tễ từ chức ở trường và chủ động ra đầu thú.
Vừa thấy tôi, dì ấy khóc rất nhiều, định quỳ xuống, tôi và Hứa Minh Trạch vội đỡ dì ấy dậy.
“Xin, xin lỗi, Tiểu Vi, dì có lỗi với con…”
“Dì, không phải lỗi của dì, anh ấy đã bị pháp luật trừng phạt, chuyện này cũng đã qua, dì vẫn là người thân yêu nhất của con, con không trách dì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)