“Đừng mơ!”
Vừa chạm tay vào nắm cửa, bỗng có một lực mạnh kéo tôi lại từ phía sau, anh ấy ôm chặt lấy tôi.
“Vi Vi, để anh ôm một lát, chỉ một lát thôi.”
“Vi Vi, em nhất định phải hạnh phúc.”
Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh ấy, tự mãn nói: “Sẽ như vậy, A Trạch của em sẽ làm được điều đó, em sẽ sống hạnh phúc hơn bất kỳ ai.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)