Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng bây giờ con gái của ông ấy cũng đã đi rồi, phần ương ngạnh và so đo trong lòng Bạch lão cha cũng đã buông xuống rất nhiều, Bạch lão cha cũng không hề nghĩ tới việc để những đứa trẻ còn lại chết đói.Nhưng Vương thị lại không chấp nhận được, vốn dĩ ban đầu ông ấy cũng định đưa ba đứa trẻ về, dù sao cũng chỉ thêm một cái màn thầu, một củ khoai lang, cũng không đến mức chết đói.Nhưng Vương thị bụng dạ hẹp hòi kia lại náo loạn ở nhà ba ngày, khiến cả nhà từ trên xuống dưới đều gà chó không yên.Bạch lão cha lại là người không thích phiền toái, nên khi nghe tin ba đứa trẻ đều sống tốt, ông ấy cũng thôi suy nghĩ muốn đón chúng về.Nếu không phải vừa rồi ông ấy đứng bên đầu tường một lúc thì ông ấy sẽ không biết bây giờ chúng chỉ có thể dựa vào đồ bẩn như lòng lợn để thỏa cơn đói.Thứ đó có thể ăn sao? Thứ mà ngay cả chó cũng không muốn ăn, mà cháu của ông ấy lại phải ăn.Nghe tiếng khóc của hai đứa trẻ trong sân, trong lòng Bạch lão cha như thắt lại.
Không chỉ cho quần áo, mà còn cả đồ ăn?“A tỷ, thịt…” Mạch Cốc nuốt một ngụm nước bọt, giòn giã nói.Mạch Tuệ ôm một bụng đầy nghi hoặc đem hai túi đồ vào, sợ trong đó có bỏ thêm thứ gì kỳ lạ, nàng còn dùng bạc mà Ngũ chưởng quầy đưa để thử.
Không có vấn đề gì…Mạch Tuệ yên tâm, tiếp tục ướp màu cho lòng lợn.
Chỉ trong chốc lát, phía đông của thôn đã chuyển từ bị mùi phân heo ám thành mùi thơm quyến rũ bao phủ.Uông đại nương nhà bên cạnh cũng không ngồi yên được, ngửi thấy mùi thơm lập tức đẩy con trai Nhị Ngưu nhà mình: "Con đi xem thử, Tuệ nha đầu làm món gì ngon vậy, thơm quá."Tôn Nhị Ngưu không muốn vì thức ăn ngon mà đến cửa nhà người ta, chuyện xấu hổ như vậy, Tôn Nhị Ngưu không muốn làm: "Mẹ tự đi đi."Uông đại nương lườm hắn ta một cái: "Nuôi con thật là uổng phí, chút chuyện ấy cũng không làm được."Miệng mắng là vậy, Uông đại nương vẫn buông xẻng xúc rác xuống, lau tay vào người rồi đi sang nhà bên cạnh.
Khi Uông đại nương bước vào, Mạch Tuệ đang xắt lòng lợn, hai đứa trẻ đang cầm một đoạn nhỏ vui vẻ gặm."Chà, Tuệ nha đầu, cháu đang làm gì vậy?"Trong căn bếp nhỏ nhà Mạch Tuệ chỉ thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng chập chờn, cũng rất mờ, Uông đại nương cúi người nhìn cũng không nhận ra nàng đang xắt thứ gì trên tay.Mạch Tuệ đang định nói cho bà ấy biết, lại chợt nghĩ tới có lẽ bà ấy sẽ không tiếp nhận được, nên chỉ tủm tỉm cười đưa một miếng: "Đại nương nếm thử đi."Uông đại nương đưa thứ mềm mềm nóng hổi kia đưa lên mũi ngửi, mùi hơi quen thuộc nhưng lại rất thơm, lập tức bỏ vào miệng nhai.
Vị mặn vừa phải, hương vị độc đáo, dẻo mềm, càng nhai càng thấy thơm ngon!.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







