Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dẫn Theo Nhãi Con Chạy Nạn Ta Dùng Không Gian Tích Trữ Vật Tư Chương 20: 20: Cách Kiếm Tiền Trong Những Bộ Tiểu Thuyết Mạng

Cài Đặt

Chương 20: 20: Cách Kiếm Tiền Trong Những Bộ Tiểu Thuyết Mạng

Đầu tiên Mạch Tuệ đi quanh quầy rau để tìm hiểu giá cả, sau đó đến nơi bán gà và vịt, một con gà mái có giá ba mươi đồng, một con vịt có giá bốn mươi đồng.

Mạch Tuệ muốn nuôi một con gà, nhưng hiện tại trong tay nàng không có nhiều tiền lắm, hơn nữa đang là mùa đông, không có cỏ khô tốt, ở nhà cũng không trồng được loại lương thực nào, chắc chắn sẽ nuôi không tốt.Vẫn nên đợi đến khi mùa xuân bắt đầu lại xem.Mạch Tuệ lại hỏi giá trứng ngỗng, được lắm, một quả trứng ngỗng có thể mua được một con gà mái.Mạch Tuệ chỉ biết là ngỗng đắt tiền, không ngờ trứng ngỗng lại đắt như vậy, vậy nhà nào có ngỗng thì phát tài rồi!Mỗi ngày nó có thể đẻ một quả trứng, một tuần là được hai lượng bạc, so với việc Mạch Tuệ vất vả chọc hái hạt dẻ kiếm tiền dễ dàng hơn nhiều.

Phải cung phụng con ngỗng kia mới được.Mạch Tuệ lại đến cửa hàng thịt, lần gần đây nhất nàng được ăn thịt là lần trước, hai ngày nay Mạch Tuệ luôn thương nhớ hương vị thịt kia, đến hỏi giá.Thịt lợn có giá khoảng mười lăm đồng một cân, còn như chân giò và thịt ba chỉ hầu hết đều có giá hơn hai mươi đồng một cân.Mạch Tuệ tính toán tiền trong túi, hơi luyến tiếc, sau đó, ánh mắt nàng từ từ rơi xuống cái chậu gỗ đựng lòng lợn dưới hàng thịt.

Không có thịt thì lòng lợn cũng không tệ, nấu một chảo lòng lợn, xào lên cũng rất thơm."Ông chủ, cái này bán thế nào?"Ông chủ liếc nhìn chỗ nàng chỉ, thô giọng nói: "Cái này là nội tạng của con lợn không ăn được, bên trong đầy phân, cái này không bán, sau khi đóng cửa sẽ vứt đi.""Vậy có thể cho ta không?"Ông chủ hàng thịt nghi ngờ nhìn nàng: "Ngươi lấy cái này làm gì?"Thấy Mạch Tuệ do do dự dự, ông chủ hàng thịt hào phóng khoát tay: "Quên đi, quên đi, muốn thì lấy đi, đỡ phiền toái cho ta.""Cám ơn ông chủ, lát nữa ta tới lấy!"Sau khi thỏa thuận với ông chủ, Mạch Tuệ lập tức đi mua lương thực, sau đó mua một số gia vị như dầu, muối, nước tương và giấm.Nhưng hỏi một lúc lâu cũng không thấy ai bán ớt, có người còn hỏi đó là gì.

Vốn dĩ Mạch Tuệ nghĩ là do nhà mình nghèo không mua ớt, lần trước ở nhà Tôn thợ săn cũng không ăn cay, còn tưởng rằng nhà bọn họ không thích ăn cay, bây giờ thì xem ra dường như cả Nam Quốc đều không có ớt!Không cay thì còn gì vui, lòng lợn mà không có ớt thì như mất đi linh hồn.Mạch Tuệ chợt nhớ tới hệ thống đã thưởng cho nàng hạt giống ớt, nhưng phải đầu mùa xuân năm sau mới có thể trồng.Mạch Tuệ đành phải hậm hực đến hiệu thuốc mua một ít vỏ quế, hương diệp và đại hồi để tẩm ướp lòng lợn nấu ăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc