Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mạch Tuệ đưa hạt dẻ cho nàng ta: "Cháu lên núi hái hạt dẻ, vô tình đụng phải một cái cây.
Đại nương, cháu mang cho đại nương một ít, thịt hạt này hầm ăn rất ngon.""Cháu nha đầu này, bản thân còn không đủ ăn mà vội cho bọn ta."Mạch Tuệ khoác tay đi vào trong, mỉm cười nói: "Đại nương đã giúp đỡ chăm sóc cháu nhiều như vậy, trong lòng Tuệ Nhi đã xem nhà đại nương như thúc thúc và thẩm thẩm của mình, Tuệ Nhi có đồ ăn ngon thì nhất định không thể quên thúc và đại nương được! Trên núi còn rất nhiều, ngày mai cháu dẫn đường, rủ hai vị ca ca cùng đi, thừa dịp chưa có ai phát hiện, chúng ta hái sạch luôn, ăn không hết còn có thể bán lấy tiền, tốt biết bao.
Thịt gà mềm mịn càng nhai càng thấy thơm ngon, cả Mạch Tuệ cũng hận không thể nhai nuốt cả xương vào bụng.Con chó đen lớn buồn bã nhìn Mạch Tuệ: Đừng có giành đồ ăn của ta được không?Bữa tối này là bữa ăn no nhất và thỏa mãn nhất đối với ba tỷ đệ Mạch Tuệ.
Đã không ăn thì thôi, ăn một lần rồi thì trong đầu mãi không quên được, lại tham lam hơn, xem ra sau này phải cố gắng kiếm tiền thì mới có thể ngày nào cũng có thịt.Ngày hôm sau, trời còn chưa hửng sáng, Mạch Tuệ đã đưa Uông đại nương cùng Đại Ngưu và Nhị Ngưu vào núi hái hạt dẻ..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
