Bạch Nhật Mạnh cau mày mắng: "Không thể nói như thế được, đâu có ai nhìn thấy mẹ ta đến đây hạ độc. Các ngươi không thể cắn chặt lấy người ta không buông như thế được."
Trong sân lập tức rơi vào bầu không khí yên tĩnh, Vương thị nở một nụ cười đắc ý nhìn gương mặt âm trầm của Mạch Tuệ. Ai ngờ một giây sau, trong đám người đột nhiên có người nói: "Tối hôm qua ta có nhìn thấy."
Thôn dân nghe vậy vội vàng dạt sang hai bên, tự động nhường ra một con đường, chỉ thấy Hùng Nhị ở phía bên kia rừng trúc sau nhà Mạch Tuệ bước ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
