Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhan Tâm sống lại rồi.
Cô sống lại vào ngày thứ năm sau khi kết hôn.
Nếu được sống lại tại thời điểm trước khi lấy chồng, có đánh chết cô cũng không đời nào chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Nhưng sự đã rồi, đành phải thay đổi vận mệnh kiếp này vậy.
Người khác thì mặc kệ, nhưng Khương Tự Kiệu, anh ta phải quỳ xuống trước mặt Nhan Tâm, trả giá cho cả một đời bạc bẽo của anh ta.
“...Thưa mợ Tư, cậu Tư tối nay vẫn ở thư phòng bên ngoài ạ. Cậu Tư bị cảm lạnh chưa khỏi, sợ lây bệnh cho mợ.” Người hầu gái nói.
Ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.
Nhan Tâm gả về đây, chồng cô, Khương Tự Kiệu, không hề động phòng với cô ngay.
Kiếp trước, họ dây dưa cả tháng trời, mãi cho đến khi đại phu nhân – mẹ chồng Nhan Tâm – nhận ra điều bất thường, lên tiếng nhắc nhở Khương Tự Kiệu.
Khương Tự Kiệu chưa bao giờ yêu Nhan Tâm, anh ta chỉ miễn cưỡng làm tròn lễ vợ chồng với cô.
Những ngày sau đó, anh ta thà ngủ ở thư phòng chứ không chịu về phòng ngủ chính.
Mười mấy năm vợ chồng, họ hiếm khi chung đụng.
Người anh ta yêu trong lòng là cô em họ Chương Thanh Nhã; hai người vợ lẽ anh ta cưới sau này cũng có nét hao hao giống cô ta.
“Biết rồi.” Nhan Tâm thản nhiên đáp.
Cô gấp sách lại.
Hôm sau, Nhan Tâm về nhà mẹ đẻ.
Thấy cô về một mình, bà nội ngạc nhiên: “Bị ấm ức gì à?”
“Không có đâu ạ, con về thăm bà thôi.” Nhan Tâm nép vào lòng bà, “Con nhớ bà lắm.”
Bà nội dịu dàng xoa tóc cô: “Châu Châu à, lấy chồng rồi mà còn làm nũng.”
Rồi bà lại nói: “Nhà họ Khương mà đối xử không tốt với con, cứ nói với bà, bà đến nói chuyện phải trái với họ. Dù có phải liều cái thân già này, bà cũng sẽ đòi lại công bằng cho con.”
Nhan Tâm mỉm cười: “Con vẫn ổn mà bà, chỉ là về thăm bà thôi.”
Lúc cô chào đời, mẹ ruột khó sinh qua đời, ông bà nội đón cô về nuôi nấng, yêu thương như châu như ngọc.
Tên ở nhà của cô là Minh Châu, là bảo bối trong tay ông bà.
Ông nội mất cách đây ba năm.
Nhà họ Nhan là một gia tộc y dược nổi tiếng ở Nghi Thành, có tổng cộng năm tiệm thuốc. Ông nội đặc biệt để lại di ngôn, giao tiệm thuốc ở phố Vạn An cho Nhan Tâm làm của hồi môn.
Chỉ tiếc là, tiệm thuốc vừa xảy ra chút chuyện, Khương Tự Kiệu sợ phải gánh trách nhiệm nên đã ép cô bán đi. Lúc đó cô còn trẻ người non dạ, sợ sệt nên đã bán thật.
Cô hối hận cả đời.
Cô đã phụ tấm lòng của ông nội.
Kiếp trước, cuối năm nay bà nội sẽ qua đời, Nhan Tâm chỉ muốn ở bên bà nhiều hơn.
“Bà ơi, thím Trình và em gái Hạ Ban trước kia chăm sóc con đâu rồi ạ?” Nhan Tâm hỏi.
Bà nội: “Vẫn đang làm việc trong nhà.”
“Con muốn đưa họ đi theo.” Nhan Tâm nói, “Con về sắp xếp một chút, thím Trình và Hạ Ban vẫn sẽ do con thuê.”
Bà nội lại trìu mến xoa đầu cô: “Đúng là nên có vài người đáng tin cậy giúp đỡ con.”
Nhan Tâm tựa vào lòng bà: “Bà ơi, bà phải sống thật khỏe nhé. Có lẽ một năm hoặc nửa năm nữa, con sẽ về ở với bà.”
Bà nội không phản bác, chỉ cười: “Con bé này nói linh tinh. Chắc là có ấm ức rồi, con không muốn nói thì bà cũng không hỏi nữa.”
Nước mắt Nhan Tâm chực trào ra.
Mấy ngày nay nhà mẹ đẻ rất bận rộn, cổng lớn đang được sơn lại màu đỏ son; tường sân quét vôi trắng, hoa cỏ trong vườn cũng được cắt tỉa.
Còn bận hơn cả ngày Tết.
Nhan Tâm lau nước mắt, hỏi bà: “Nhà mình đang bận gì vậy ạ?”
Bà nội: “Con quên rồi sao? Em Bảy nhà mình sắp đính hôn rồi.”
Nhan Tâm lúc này mới nhớ ra chuyện này.
Cô có một người em gái cùng cha khác mẹ, tên là Nhan Uyển Uyển.
Kiếp trước, Nhan Uyển Uyển gả cho Đại Thiếu Soái Cảnh Nguyên Chiêu của Phủ Đốc Quân.
Chẳng hiểu sao, Nhan Uyển Uyển đi Quảng Thành một chuyến, lúc về da đen nhẻm.
Khi mọi người chế giễu cô ta không lấy được chồng, Đại Thiếu Soái Cảnh Nguyên Chiêu của Phủ Đốc Quân lại đến tận nhà hỏi cưới.
Từ dạm hỏi đến lúc xuất giá, mọi nghi lễ đều theo tiêu chuẩn cao nhất.
Sau đó, Cảnh Nguyên Chiêu thăng tiến không ngừng, Nhan Uyển Uyển cũng trở nên vô cùng quyền quý.
Nhan Uyển Uyển và Nhan Tâm trước nay vẫn luôn không hòa thuận.
Kiếp trước, Nhan Tâm sảy thai hai lần, ngoài việc cô quá mệt mỏi, sức khỏe không tốt, thì cũng đều liên quan đến Nhan Uyển Uyển.
Nhan Uyển Uyển địa vị cao, quyền lực lớn, không ít lần gây khó dễ cho Nhan Tâm, hận không thể đạp Nhan Tâm xuống vực sâu.
—— Cũng phải thôi.
Bởi vì, Nhan Uyển Uyển đã trộm mấy ca bệnh của Nhan Tâm, rêu rao là mình chữa khỏi, từ đó có được danh xưng "Tiểu Thần Y".
Cô ta danh bất xứng thực, sau khi kết hôn sợ bị lộ tẩy nên viện đủ cớ, không bao giờ khám bệnh nữa.
Cô ta cũng tìm cách ngăn cản Nhan Tâm khám bệnh.
Kiếp trước, tiệm thuốc hồi môn của Nhan Tâm gặp chuyện cũng là do Nhan Uyển Uyển giở trò.
Cô ta chột dạ, muốn Nhan Tâm chết đi để không bị vạch trần; nhưng lại muốn Nhan Tâm sống để chứng kiến sự huy hoàng, đắc ý của mình.
Khi ông bà còn sống, Nhan Tâm luôn nổi trội hơn Nhan Uyển Uyển về mọi mặt, khiến cô ta căm ghét Nhan Tâm đến tận xương tủy.
Nhan Uyển Uyển có địa vị không thấp trong giới quý phu nhân ở Nghi Thành, ai ai cũng nịnh bợ.
Nhưng sau này Nhan Tâm nghe nói, cuộc sống của cô ta không hề tốt đẹp.
Mẹ chồng không ưa, chồng là Cảnh Nguyên Chiêu cũng chẳng mấy khi ở nhà, lại còn có vô số phụ nữ bên ngoài, nợ tình phong lưu không dứt.
Cả đời Nhan Uyển Uyển không có con, lại không dám gây chuyện với người chồng quyền thế ngút trời.
Vì vậy, cô ta không ngừng kiếm chuyện với Nhan Tâm.
Mãi cho đến khi Nhan Tâm quen biết một vị phu nhân quyền quý. Vị phu nhân đó chống lưng cho Nhan Tâm, Nhan Uyển Uyển mới chịu yên phận.
Kiếp này, Nhan Uyển Uyển lại sắp đính hôn với Cảnh Nguyên Chiêu.
Hai năm nữa, Nhan Uyển Uyển sẽ trở thành Thiếu Phu nhân của Phủ Đốc Quân.
Nhan Tâm khẽ siết chặt ngón tay.
“Liệu có thể phá hỏng cuộc hôn nhân của cô ta không?”
Như vậy, Nhan Tâm vừa có thể báo thù cho hai đứa con chưa kịp chào đời của mình, lại vừa bớt đi tám phần phiền phức.
Cô có thể đoán trước được, kiếp này Nhan Uyển Uyển vẫn sẽ không ngừng hãm hại cô, khiến cô không bao giờ có được những ngày yên ổn.
“Nhưng phá thế nào đây? Mình chưa từng gặp Cảnh Nguyên Chiêu.”
Nói cũng lạ, kiếp trước Nhan Uyển Uyển không ngừng khoe khoang châu báu, xiêm y lộng lẫy, người hầu kẻ hạ, để Nhan Tâm thấy hết sự giàu sang phú quý của mình.
Duy chỉ có Cảnh Nguyên Chiêu là cô ta chưa bao giờ để Nhan Tâm gặp mặt.
Không phải là không có cơ hội gặp, mà là mấy lần Nhan Uyển Uyển cố tình ngăn cản Nhan Tâm gặp em rể.
“...Chuyện này có chút vô lý, thứ mà Nhan Uyển Uyển nên khoe khoang nhất, chẳng phải là chồng cô ta sao?”
Chẳng lẽ Cảnh Nguyên Chiêu rất xấu xí?
Vì không quen biết Cảnh Nguyên Chiêu, lại càng không hiểu rõ cuộc hôn nhân của anh ta và Nhan Uyển Uyển, nên muốn phá hoại cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Nhan Tâm thầm thở dài.
Con đường sống lại này, mỗi bước đều đầy hiểm nguy.
Cô cụp hàng mi dài, giấu đi sự ác độc trong đáy mắt, không để lộ chút nào.
Nhà đang bận rộn, Nhan Tâm ngồi với bà nội một lát rồi rời khỏi dinh thự nhà họ Nhan, không đến chào hỏi cha và mẹ kế.
Lúc ngồi xe kéo về, cô trông thấy một tiệm bánh ngọt đang bán loại bánh bột củ ấu mới ra.
Nhan Tâm rất thích món bánh này, sau này chủ tiệm bệnh chết, tiệm đóng cửa, cô không bao giờ được ăn nữa.
Cô bảo phu xe dừng lại.
Cô vừa bước vào cửa, liền cảm thấy không khí có gì đó không ổn.
Lúc hỏi mua bánh bột củ ấu, cậu bé bán hàng khẽ run rẩy.
Nhan Tâm không hiểu chuyện gì.
Vừa nhận bánh, trả tiền xong, Nhan Tâm còn chưa bước ra khỏi tiệm thì đã bị người ta bắt lại, tống vào nhà lao.
—— Cô vô tình đụng phải người của Quân Chính Phủ đang bắt gián điệp.
Ám hiệu chính là bánh bột củ ấu.
“Kiếp trước mình đâu có gặp phải chuyện này.”
Nhan Tâm bị nhốt chung với một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi.
Người phụ nữ kia run lẩy bẩy không ngừng, còn Nhan Tâm thì cúi đầu, thất thần nhìn mu bàn chân mình.
Quỹ đạo vận mệnh đang lặng lẽ thay đổi.
Chuyện xấu, chưa chắc đã mang lại kết quả tồi tệ.
Cô bị nhốt hơn nửa ngày, cuối cùng cũng có người đến.
Một sĩ quan trẻ tuổi, mặc quân phục màu xám tro, giày quân đội dính đầy bùn đất, vẻ mặt lạnh tanh.
Đôi chân thẳng tắp, thon dài hơn người thường, gần như sắc bén.
Phó quan của anh ta mở cửa phòng giam nam tù nhân đối diện trước.
“Thiếu Soái, tôi bị oan, tôi không phải gián điệp.”
Tên tù nhân nam cầu xin tha mạng.
"Pằng!" một tiếng súng vang lên, âm thanh còn văng vẳng mãi trong nhà lao.
Nhan Tâm từ từ ngẩng khuôn mặt đang cúi gằm, đồng tử khẽ giãn ra.
Ngón tay cô bấm sâu vào da thịt mà không hề thấy đau.
“Ai nói trước?” Giọng viên sĩ quan lạnh lùng trầm thấp, “Hôm nay đầu tôi đau như búa bổ, không muốn nghe ồn ào, cũng không muốn nghe bất kỳ lời vô nghĩa nào. Ai nói trước, người đó được sống.”
Tổng cộng có bốn nam tù nhân, một người đã chết, ba người còn lại run như cầy sấy.
Không ai dám lên tiếng.
Viên sĩ quan chỉ vào một người: “Anh nói đi.”
“Thiếu Soái, tôi… tôi là chủ tiệm vàng ở phố đối diện, ngài có thể đi hỏi thăm, hàng xóm láng giềng ai cũng biết tôi, tôi không phải gián điệp, tôi không phải…”
Lời còn chưa dứt, lại "Pằng!" một tiếng súng nữa.
Người phụ nữ bên cạnh Nhan Tâm sợ đến mức co rúm vào góc tường, toàn thân run rẩy.
Nhan Tâm cũng bất giác lùi lại.
Sống lại là một trò đùa ư?
Cái chết của cô, lẽ nào lại đến sớm hơn tận mười tám năm?
Tất cả những ấm ức, đau khổ cả đời cô, chẳng lẽ không thể nào nguôi ngoai nhờ sống lại sao?
“Xem ra, các người đều không muốn nói. Không sao, cứ ở đây bình tĩnh vài ngày đi.” Viên sĩ quan bước ra khỏi phòng giam nam.
Anh ta ra lệnh cho phó quan mở cửa phòng giam nữ.
Người phụ nữ bốn mươi tuổi hận không thể biến thành chuột, chui xuống lỗ trốn đi, cắn chặt răng không dám khóc thành tiếng.
Nhan Tâm không còn chỗ nào để trốn.
Viên sĩ quan từ trên cao nhìn xuống cô gái đang ngồi bệt dưới đất, khẽ cúi người, bóp lấy cằm cô, ép cô ngẩng mặt lên.
“Cô nói trước, đồng bọn của cô tụ tập ở đâu?” Viên sĩ quan nhìn Nhan Tâm chằm chằm, lạnh lùng hỏi.
Nếu trả lời "Tôi không phải gián điệp", thì chỉ có con đường chết.
Viên sĩ quan này không quan tâm đến việc giết lầm, anh ta cần dùng thủ đoạn cực đoan để thị uy.
Sáu người bị bắt, chắc chắn có một hai kẻ là gián điệp.
Tim cô thắt lại, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Thưa ngài, cơn đau đầu của ngài đã kéo dài hơn hai tháng rồi, tôi có thể chữa được. Nếu tôi có thể giúp ngài giảm đau trong giây lát, liệu ngài có thể cho tôi từ từ trình bày không?”
Vẻ mặt viên sĩ quan thoáng căng thẳng.
Nhan Tâm cẩn thận giơ tay phải lên.
Bàn tay cô thon dài, mềm mại như búp măng, móng tay cắt ngắn, trắng bóng, ẩn hiện chút ánh ngọc trai.
Một bàn tay đẹp vô cùng.
Một bàn tay mềm mại như không xương.
Viên sĩ quan hơi do dự.
Tay Nhan Tâm đưa về phía trên rốn anh ta, khẽ ấn nhẹ.
Có lẽ viên sĩ quan cảm thấy cô vô hại, hoặc có lẽ anh ta rất tự tin vào bản thân, nên không ngăn cản, mặc cho tay Nhan Tâm chạm vào vùng bụng mềm mại nhất của mình.
Nhan Tâm tăng thêm chút lực, day dọc theo đường chính giữa, từ trên rốn xuống dưới rốn, lặp đi lặp lại năm lần.
Biểu cảm của viên sĩ quan khẽ thay đổi.
Cơn đau đầu khó chịu đột nhiên dịu đi. Cảm giác như có kim châm vào da đầu bấy lâu nay, bỗng chốc tan biến.
Vẻ mặt lạnh lùng của anh ta lộ ra nét kinh ngạc.
“Tôi là Lục tiểu thư của Nhan Thị Bách Thảo Đường, thưa ngài, tôi có thể giúp ngài giảm đau. Nhà họ Nhan chúng tôi, xưa nay không chỉ chữa bệnh theo kiểu đau đâu chữa đó.
Xin ngài cho tôi thời gian để chữa khỏi bệnh đau đầu cho ngài. Cũng xin ngài giơ cao đánh khẽ, cho tôi cơ hội tự chứng minh sự trong sạch của mình.” Nhan Tâm nhìn thẳng vào anh ta.
Ánh mắt viên sĩ quan dần trở nên sâu thẳm.
Anh ta nhìn cô chăm chú.
Nhan Tâm cứ ngỡ anh ta sẽ từ chối hoặc đồng ý, nào ngờ anh ta đột ngột kéo mạnh cô đứng dậy, ôm vào lòng.
Anh ta hôn lên môi cô.
Hơi thở của người đàn ông, vừa trong trẻo lại vừa nóng bỏng, bao trùm lấy Nhan Tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)