Trên phố đông đúc nhốn nháo, ánh nắng chiều chiếu xuống.
Người đi đường nhìn thấy một người trẻ tuổi thời thượng đang ngồi xổm trên đất, say sưa làm bài tập với vài tờ báo rách, không khỏi tò mò liếc mắt nhìn một cái.
Trương Hoài Cẩn không quan tâm đến những ánh mắt đó, tâm trí anh hoàn toàn đắm chìm trong câu đố.
Anh đã hiểu, Khương Tố Oánh thực sự đã để lại một câu đố trong đoạn văn này. Chỉ là từ dài ngắn khác nhau, tiếng Anh tiếng Trung lẫn lộn, thứ tự cũng không giống nhau. Mỗi khi mắc một chút sai lầm, lại phải làm lại. Ngồi lâu trên đất, trán anh đã toát mồ hôi.
Rồi, lạch cạch.
Tay anh run lên, cây bút rơi xuống đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)