Ai ngờ đến đêm, Liêu Hải Bình lại bắt đầu phát điên, nhất quyết lăn qua lộn lại. Thời tiết nóng bức, vốn dĩ gần nhau đã dễ ra mồ hôi. Thêm vào đó, đối phương cố tình gây rối, cuối cùng Khương Tố Oánh không thể chịu nổi: “Anh mau dừng lại.”
Liêu Hải Bình không có ý định dừng lại.
Hắn hôn Khương Tố Oánh, ôm chặt cô, hơi nóng giao thoa giữa môi và răng. Như cắn vào quả đào ngọt ngào, hoàn toàn không có ý định nhả ra, quyết tâm ăn hết mới thôi.
Hắn chính là người có thù tất báo như thế. Không nói ra, nhưng trong lòng lại nén chặt sự trả thù.
Da thịt ma sát tạo ra tia lửa, đốt cháy linh hồn run rẩy.
Khương Tố Oánh thở hổn hển ngã xuống ga trải giường, toàn thân nóng bừng mềm nhũn, như một đống lửa. Nhưng Liêu Hải Bình vẫn không thỏa mãn, luôn cảm thấy chưa đủ. Hắn còn muốn cúi xuống, bị Khương Tố Oánh chặn lại trước ngực đầy mồ hôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)