Là anh.
Hai chữ này vang lên bên tai Khương Tố Oánh, mang theo âm thanh đinh tai nhức óc. Khiến cô ngỡ ngàng, buông tay ra.
Ánh nắng đầu hè thật mạnh mẽ, len qua các khe gạch, làm người ta chói mắt. Người đàn ông trước mặt bị ánh sáng bao phủ, dáng người cao ráo, ánh vàng lấp lánh. Xa vời, nhưng lại có thể chạm tới.
Phía sau vang lên tiếng chuông xe ngựa đến gần.
Người đó bình tĩnh nói một câu “Đi thôi,” rồi kéo Khương Tố Oánh và cô gái vẫn còn nghi hoặc lên chiếc xe ngựa đang chạy nhanh.
Cứ đi tới phía trước, một đường xóc nảy.
Nếu không phải tay bị người đàn ông nắm chặt, hơi nóng quen thuộc xuyên qua da thịt, Khương Tố Oánh gần như tưởng mình đang mơ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

