Mẹ Tần bèn gửi điện báo cho thông gia, trình bày nỗi khó xử, mong con gái sớm ngày thành hôn. Dù con rể chưa về nước cũng không sao, chỉ cần nhà họ Tống đón con gái đi là được.
Nhận được điện báo, vợ chồng nhà họ Tống đích thân tới thăm. May mắn là lúc này Đại thiếu gia đã lên tàu về nước, tầm hai tháng nữa sẽ tới nơi.
Hồ Châu là vùng đất tơ lụa, nhà họ Tần thời cha cô cực kỳ hưng thịnh. Vì vậy, của hồi môn của Tần tiểu thư ngập tràn các loại lụa là gấm vóc trân quý. Ngày xuất giá, phải dùng đến hai chiếc thuyền lớn mới chở hết. Nhà bác cả nhìn mà đứt từng khúc ruột, nhưng ngại uy thế nhà họ Tống nên không dám ho he.
Họ đâu biết mẹ Tần còn âm thầm giao cho con gái một chiếc hộp nhỏ, bên trong là mấy tờ chứng nhận gửi vàng, tổng trị giá hơn một vạn lượng.
Tần tiểu thư tuy lo lắng cho mẹ, nhưng hiểu tấm lòng bà muốn tốt cho mình nên đành gạt nước mắt lên kiệu hoa.
Hai ngày sau, lão gia nhà họ Tống đón con trai ở bến cảng Thượng Hải rồi đưa thẳng về nhà.
Thiếu gia họ Tống vừa về đến nơi đã thấy khách khứa đầy nhà, đèn hoa rực rỡ, tiếng kèn trống vang trời. Anh ta còn chưa hiểu chuyện gì đã bị đẩy đi thay hỉ phục, lôi ra bái đường.
Tân lang bất đắc dĩ làm lễ, sau đó đưa tân nương vào động phòng.
Nến đỏ bập bùng, tân nương trùm khăn đỏ ngồi trên giường, chỉ chờ chồng vén khăn. Nhưng Tần tiểu thư ngồi trơ trọi suốt đêm tân hôn cho đến khi gà gáy, tân lang vẫn không bước vào. Đôi vợ chồng mới cưới thậm chí chưa từng nhìn mặt nhau.
Nghe người hầu kháo nhau, đêm đó Đại thiếu gia và lão gia cãi nhau kịch liệt. Đại thiếu gia nói bây giờ là thời đại mới, anh ta không chấp nhận hôn nhân sắp đặt. Nhưng lão gia khăng khăng "quân tử nhất ngôn", hôn nhân đại sự phải nghe lệnh cha mẹ.
Lão gia ép được con trai bái đường, nhưng không ép được anh ta động phòng. Cuối cùng, Đại thiếu gia bỏ trốn đi Thượng Hải ngay trong đêm.
Tần tiểu thư chỉ còn biết một mình kính trà cha mẹ chồng, trở thành Đại thiếu phu nhân "có tiếng không có miếng", sống những ngày tháng u sầu.
Chỉ hai tháng sau, người bên Hồ Châu báo tin phu nhân bệnh nguy kịch. Nhà họ Tống cử người đưa Tần tiểu thư về thăm. Mẹ Tần thấy con gái về một mình thì lo lắng khôn nguôi, gặng hỏi con rể đâu. Tần tiểu thư đành nói dối chồng bận làm ăn, vài ngày nữa sẽ tới. Cô gửi điện báo cầu xin Tống Thư Ngạn đến Hồ Châu một chuyến, dù chỉ là đóng kịch để mẹ cô yên lòng nhắm mắt.
Đáng tiếc, đến tận lúc tắt thở, mẹ Tần vẫn không gặp được con rể. Bà ra đi mà đôi mắt không khép lại được, chẳng biết vì bệnh tật đau đớn hay vì nỗi lo chưa dứt. Tần tiểu thư khóc lóc van xin mẹ nhắm mắt, nhưng đến khi đậy nắp quan tài, đôi mắt ấy vẫn mở trừng trừng.
Vì chuyện của hồi môn, gia đình bác cả tổ chức tang lễ cho mẹ Tần cực kỳ sơ sài, thấy chồng cô không đến lại được thể buông lời châm chọc mỉa mai.
Tần tiểu thư chịu tang mẹ bảy bảy bốn mươi chín ngày, cuộc sống ở nhà mẹ đẻ vô cùng gian nan, nỗi lo về tương lai mịt mù khi bị chồng ghẻ lạnh càng khiến cô suy sụp.
Có lẽ do kiệt sức, lại thêm đau buồn quá độ, đêm trở về từ nhà mẹ đẻ, Tần tiểu thư lên cơn sốt cao. Và rồi, Tần Du xuyên tới.
Tần Du cũng chẳng biết nói gì trước bi kịch của nguyên chủ, chỉ có thể trách thời đại này đã tạo nên những số phận trớ trêu như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


