Nhân viên phục vụ bưng khay có hai chai Coca thủy tinh, bên cạnh là đồ khui.
Coca được đặt lên bàn, cô phục vụ khép cửa lại. Tần Du mở một chai, tu một ngụm. Công thức quen thuộc, hương vị thân thương, không ai hiểu được niềm hạnh phúc của một người mới xuyên không gần hai tháng này đâu.
Cô uống một hơi hết sạch hai chai Coca. Tần Du nằm trên sô pha ợ một tiếng, có vẻ Coca trăm năm trước hơi nhiều ga.
Đi đường mệt mỏi, lại được uống thức uống của kiếp trước, trong lòng cô dâng lên niềm thỏa mãn nho nhỏ, thậm chí nảy sinh cảm giác như một hiền giả đứng ngoài thời gian. Tần Du nằm thả lỏng, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.
*
Phó Gia Thụ trở về xưởng, bận rộn cả buổi chiều. Nếu không phải xưởng dệt của người Anh mời hai kỹ sư nước ngoài về giúp đỡ, anh có lẽ đã bỏ bữa tối, nhưng hai người kia dù sao cũng cần ăn uống nghỉ ngơi.
Hiện nay máy may hàng đầu thế giới là Prades của Anh, mấy năm gần đây Toyota của Nhật cũng đang phát triển lĩnh vực này.
Bọn họ tiến hành sao chép bằng cách tháo dỡ máy may Prades. Hiện tại thợ cả trong xưởng đang sửa chữa cho một nhà máy sợi, mà hai người Anh này trước đây cũng được một nhà máy kéo sợi ở Thanh Đảo thuê về sửa chữa. Cộng thêm một sinh viên tốt nghiệp chính quy chuyên ngành cơ khí như anh, tất cả kết hợp lại, từng bước mò mẫm tiến lên.
Bạn bè và người nhà đều bảo anh cố chấp, không nên xuống xưởng, không nên quá chú tâm vào chi tiết mà phải học cách quản lý con người. Mọi người đều bảo nếu không làm được thì thôi.
Chỉ có cha là ủng hộ anh: "Công nghiệp nặng là nền tảng của đất nước, dù là người phương Tây hay phương Đông đều phải dựa vào nó để phát triển, có lỗ vốn cũng phải làm."
Tổ tiên nhà họ Phó khởi nghiệp từ nghề buôn thuốc Bắc, về sau chuyển sang làm ngân hàng tư nhân. Hơn mười năm trước, khi thiên hạ cười nhạo cha anh bỏ tiền mua mảnh đất ở Tô Châu Hà Bắc, cho rằng làm vậy chẳng khác nào ném tiền xuống sông Hoàng Phổ, thì chẳng bao lâu sau đất đai tăng giá vùn vụt. Cha anh bán đất, tậu một công ty tàu thủy ở Anh quốc, bắt đầu dấn thân vào ngành vận tải biển.
Anh và người thợ ngồi trò chuyện, nhưng trong đầu vẫn luẩn quẩn vấn đề chiều nay.
"Thiếu gia, có những đồng tiền là để người Nhật và người Anh kiếm, chúng ta thật sự rất khó chen chân vào."
"Sư phụ Trương, nếu đến cả chú cũng nhụt chí thì xưởng máy này khó mà vực dậy nổi. Phải cho chúng ta thêm chút thời gian chứ."
Ngày đầu tiên thành lập xưởng, sư phụ Trương hào hứng biết bao, ông ấy không giống Phó Gia Thụ, mới vào nghề một năm mà nhiệt huyết vẫn tràn trề. Trong mắt nhiều người, nhị thiếu gia du học trở về, vẻ ngoài trông sáng láng thông minh, nhưng thực tế lại là một kẻ ngốc nghếch.
Thực ra Phó Gia Thụ cũng biết người đời nhìn mình thế nào, nhưng anh đã từng tận mắt chứng kiến những xưởng máy quy mô lớn ở nước ngoài, hiểu rõ lịch sử cách mạng công nghiệp. Là một người thừa kế có tầm ảnh hưởng trong nước, sao anh lại không ấp ủ ước mơ chấn hưng nền công nghiệp nước nhà?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

