Nhân viên phục vụ bưng khay có hai chai Coca thủy tinh, bên cạnh là đồ khui.
Coca được đặt lên bàn, cô phục vụ khép cửa lại. Tần Du mở một chai, tu một ngụm. Công thức quen thuộc, hương vị thân thương, không ai hiểu được niềm hạnh phúc của một người mới xuyên không gần hai tháng này đâu.
Cô uống một hơi hết sạch hai chai Coca. Tần Du nằm trên sô pha ợ một tiếng, có vẻ Coca trăm năm trước hơi nhiều ga.
Đi đường mệt mỏi, lại được uống thức uống của kiếp trước, trong lòng cô dâng lên niềm thỏa mãn nho nhỏ, thậm chí nảy sinh cảm giác như một hiền giả đứng ngoài thời gian. Tần Du nằm thả lỏng, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.
*
Phó Gia Thụ trở về xưởng, bận rộn cả buổi chiều. Nếu không phải xưởng dệt của người Anh mời hai kỹ sư nước ngoài về giúp đỡ, anh có lẽ đã bỏ bữa tối, nhưng hai người kia dù sao cũng cần ăn uống nghỉ ngơi.
Hiện nay máy may hàng đầu thế giới là Prades của Anh, mấy năm gần đây Toyota của Nhật cũng đang phát triển lĩnh vực này.
Bọn họ tiến hành sao chép bằng cách tháo dỡ máy may Prades. Hiện tại thợ cả trong xưởng đang sửa chữa cho một nhà máy sợi, mà hai người Anh này trước đây cũng được một nhà máy kéo sợi ở Thanh Đảo thuê về sửa chữa. Cộng thêm một sinh viên tốt nghiệp chính quy chuyên ngành cơ khí như anh, tất cả kết hợp lại, từng bước mò mẫm tiến lên.
Tuy cha anh khước từ lời mời của chính phủ quốc dân về việc đảm nhiệm chức vụ giám đốc ngân hàng Nhậm Quốc Hữu vì không muốn dính líu quá sâu vào chính trị, nhưng dựa vào quy mô lúc đó của nhà họ Phó, tiếng nói của ông trong giới thương nghiệp vẫn vô cùng có trọng lượng.
Ai nấy đều đinh ninh vị thiếu gia độc đinh của nhà họ Phó sau khi du học thành tài sẽ phát triển sự nghiệp trong giới ngân hàng hoặc vận tải biển, nào ngờ anh lại đâm đầu vào cái xưởng cơ khí đang thua lỗ này.
Hai vị kỹ sư đã về phòng thay đồ, Phó Gia Thụ và người thợ cả quản lý kỹ thuật ngồi đợi ở đại sảnh để cùng đi ăn tối.
Anh và người thợ ngồi trò chuyện, nhưng trong đầu vẫn luẩn quẩn vấn đề chiều nay.
"Thiếu gia, có những đồng tiền là để người Nhật và người Anh kiếm, chúng ta thật sự rất khó chen chân vào."
"Sư phụ Trương, nếu đến cả chú cũng nhụt chí thì xưởng máy này khó mà vực dậy nổi. Phải cho chúng ta thêm chút thời gian chứ."
Ngày đầu tiên thành lập xưởng, sư phụ Trương hào hứng biết bao, ông ấy không giống Phó Gia Thụ, mới vào nghề một năm mà nhiệt huyết vẫn tràn trề. Trong mắt nhiều người, nhị thiếu gia du học trở về, vẻ ngoài trông sáng láng thông minh, nhưng thực tế lại là một kẻ ngốc nghếch.
Thực ra Phó Gia Thụ cũng biết người đời nhìn mình thế nào, nhưng anh đã từng tận mắt chứng kiến những xưởng máy quy mô lớn ở nước ngoài, hiểu rõ lịch sử cách mạng công nghiệp. Là một người thừa kế có tầm ảnh hưởng trong nước, sao anh lại không ấp ủ ước mơ chấn hưng nền công nghiệp nước nhà?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
