Phó Gia Thụ đưa mắt tìm kiếm một người phụ nữ trẻ ăn mặc kiểu thôn quê trong đám đông. Hành khách nữ trẻ tuổi không nhiều, thi thoảng mới thấy vài người mặc sườn xám, nhưng họ đều đã ngoài ba mươi. Từ xa lại gần quả thực có một người phụ nữ, nhưng ngoài tuổi tác ra thì chẳng có điểm nào phù hợp.
Người phụ nữ trẻ này đội một chiếc mũ dạ vành nhỏ, dưới vành mũ là khuôn mặt tinh xảo, đôi môi đỏ thắm cùng làn da trắng tựa bạch ngọc tạo nên ấn tượng thị giác mạnh mẽ. Vẻ tươi tắn ấy khiến người ta liên tưởng đến đóa mẫu đơn nở rộ vào mùa này, diễm lệ mà lại mang theo khí thế bức người.
Lại nhìn cách ăn mặc của cô, sự kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây vậy mà không hề tạo cảm giác lạc lõng. Thân trên là áo sơ mi tay bồng kiểu Tây, bên dưới lại là váy mã diện mà phụ nữ nông thôn thường mặc. Chỉ có điều, chiếc váy xanh đen lồng bên ngoài áo sơ mi, ôm trọn vòng eo thon nhỏ chỉ vừa một nắm tay, chân đi giày cao gót đen, tay xách túi màu lam nhạt.
Phía sau cô có một người đàn ông kéo xe đẩy hàng, trên xe chất hai rương hành lý. Một người phụ nữ thời thượng như vậy chắc chắn không thể là vợ của Tống Thư Ngạn.
Phó Gia Thụ thu hồi tầm mắt, tiếp tục tìm kiếm người phụ nữ nông thôn như Tống Thư Ngạn mô tả.
Phó Gia Thụ bước nhanh tới: "Mua thuốc lá."
Nhưng anh nghe thấy một giọng nói còn vang lên nhanh hơn mình, cũng cùng câu nói: "Mua thuốc lá."
Một cánh tay trắng muốt đưa về phía khay thuốc, giọng nói lạnh lùng pha chút thiếu kiên nhẫn: "Muốn mua thì mua nhanh lên, không mua thì để người khác chọn, được không?"
Rõ ràng người phụ nữ này xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, mà gã đàn ông kia cũng là kẻ háo sắc. Nhưng dưới cái nhìn sắc lạnh của cô, gã kia tự giác rụt tay về.
Phó Gia Thụ cũng đi đến, nhìn gã đàn ông dung tục kia, hỏi: "Anh mua xong chưa? Chọn xong rồi thì mua, không mua thì đừng cản trở người khác."
"Các người mua, các người mua đi, được chưa!" Gã đàn ông tức tối nói rồi hậm hực bỏ đi.
Cô bé thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn tiểu thư, cảm ơn tiên sinh!"
Rõ ràng đã giải vây cho cô bé, nhưng người phụ nữ vẫn quay sang nhìn người phu xe, cầm lấy một gói thuốc hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Cô bé muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đáp: "Tám mươi xu."
Tần Du đã quen thanh toán điện tử nên cảm thấy rất phiền phức với việc đếm xu lẻ của trăm năm trước. Cô mở chiếc túi nhỏ bên người, đếm đủ tám đồng xu mười xu đưa cho cô bé, nhận lấy gói thuốc.
Người bên cạnh nghe thấy liền nói: "Tám mươi xu à, tôi cũng lấy một gói."
"Không bán được đâu chú ạ. Tám mươi xu là giá vốn, bán thế về cháu bị cha đánh chết mất." Cô bé nói với người khách kia.
Tần Du nghe vậy, lại lấy thêm hai đồng xu nữa đặt vào khay thuốc của cô bé: "Không thể để buôn bán lỗ vốn được."
Cô cầm thuốc lá đưa cho người phu xe.
Người phu xe cười tươi như hoa, anh ta kéo hành lý cũng chỉ được hai hào, giờ cầm được gói thuốc một đồng, sao có thể không vui, miệng liên tục nói cảm ơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
