Nhân viên Bạch Tháp mở cửa phòng tinh lọc ra rồi đứng sang một bên, cung kính cúi người: “Khương tiểu thư, hôm nay có một lính gác cần được cô tinh lọc.”
“Ừ.” Khương Vưu gật đầu, cầm chiếc mặt nạ trắng được đặt bên cạnh đeo lên.
Cô nhấc chân bước vào trong, nhân viên cũng thuần thục đóng cửa lại giúp cô.
Bên trong chỉ có một lính gác bị trói chặt vào ghế bằng khóa điện, đang quay lưng về phía cô.
Lính gác này có mái tóc ngắn màu nâu nhạt, trên người còn lưu lại vài vết sẹo từ trận chiến trước. Anh ta có cơ bắp rắn chắc, đường nét cơ thể đầy khỏe mạnh.
Dù chưa thấy rõ mặt, nhưng cô đã có thể cảm nhận được mùi vị hoang dã của hormone nam tính đang phả ra từ trên người đối phương.
Khương Vưu không dừng bước mà đi tới trước mặt lính gác, cúi đầu nhìn xuống.
Gương mặt anh ta có góc cạnh rõ ràng, đường nét cương nghị mà tuấn tú, đôi mắt vô hồn đang nhìn xuống sàn nhà, trán và đôi lông mày ướt đẫm mồ hôi. Anh ta hơi hé môi, cơ thể khẽ run lên, hệt như đang chịu đựng cơn đau dữ dội nào đó.
Dáng vẻ này, nếu như đặt ở thời đại Khương Vưu từng sống, chắc chắn sẽ là nam người mẫu được săn đón hàng đầu.
Chỉ mới liếc mắt một cái, Khương Vưu đã nhớ ra anh ta là ai.
Cô mới xuyên tới thời đại tinh tế này được một tháng, chỉ từng tiến hành tinh lọc cho ba vị lính gác, đây chính là một trong số đó.
Cũng là người cô phải tinh lọc nhiều nhất.
Mới một tháng ngắn ngủi mà cô đã gặp anh ta những ba lần.
Nhớ ra tên của đối phương, Khương Vưu duỗi tay nâng cằm anh ta lên, ép anh ta phải ngẩng đầu nhìn mình rồi thờ ơ hỏi: “Darian, anh cảm thấy thế nào? Có còn nhận ra tôi là ai không?”
Thông thường, dẫn đường muốn tinh lọc thì phải tiếp xúc thân mật với lính gác.
Độ ô nhiễm càng nặng, mức độ tiếp xúc càng gần gũi.
Nhưng với Khương Vưu, cô chỉ cần chạm nhẹ vào đầu là đủ. Câu hỏi vừa rồi cũng chỉ là lời khách sáo mang tính thủ tục, tỏ vẻ dẫn đường đang quan tâm tới lính gác bị ô nhiễm mà thôi.
Darian vẫn cúi đầu. Sự ô nhiễm nặng nề khiến tai anh tràn ngập những tiếng ồn kỳ quái, đến mức không nghe được tiếng bước chân của Khương Vưu khi cô tiến lại gần.
Mãi đến khi cằm được một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng nâng lên, đôi mắt nâu đã mất đi tiêu cự ấy mới dần chuyển động, từ từ nhìn thẳng vào gương mặt của Khương Vưu.
Chiếc mặt nạ trắng tinh đã hoàn toàn che kín diện mạo của cô. Anh chỉ nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Khương Vưu, ánh mắt cao ngạo như đang nhìn từ trên cao xuống.
Trông cô như có phần bất mãn, hệt như đang bực bội vì phải lãng phí thời gian quý báu của mình để tinh lọc cho anh.
Darian mím môi, không nói gì, chỉ theo bản năng hơi ngẩng cằm lên, muốn lại gần cô thêm chút nữa.
Anh nghiêng mặt, khẽ dụi má vào lòng bàn tay đang giữ cằm mình, hệt như một con thú nhỏ đang làm nũng. Đôi mắt vừa mới tỉnh táo trong thoáng chốc lại trở nên mờ mịt, mông lung.
Anh khàn giọng nói: “Tôi rất nhớ cô... Khương tiểu thư...”
Anh cũng không biết vị dẫn đường cấp Thần này tên là gì, chỉ từng nghe thấy người khác gọi cô là Khương tiểu thư.
Rất nhớ tôi?
Khương Vưu nhìn anh với vẻ nghi ngờ. Đừng nói là vì muốn gặp cô, nên anh ta mới cố ý khiến mình bị ô nhiễm đấy nhé?
Ý nghĩ ấy chỉ vừa lướt qua trong đầu đã lập tức bị cô gạt bỏ.
Chắc là không tới mức như vậy đâu. Bị ô nhiễm không phải là chuyện đùa, nếu nghiêm trọng còn có thể bị dị hóa trở thành quái thú, mất đi toàn bộ lý trí.
Với lính gác, đó chẳng khác nào đang tự sát.
Trong chớp mắt, tinh thần lực của cô đã tiến vào trong biển tinh thần của đối phương, không chút báo trước mà chém đứt sợi chỉ đen đang quấn quanh thể tinh thần của anh.
Sau đó, cô bắt đầu thong thả dọn dẹp những sợi chỉ đen còn lại đang chạy trốn khắp nơi.
Việc dẫn đường tinh lọc cho lính gác là một quá trình chậm rãi, từng bước từng bước một. Một lần không xong thì làm lại vài lần cũng không sao.
Biển tinh thần tồn tại trong não bộ, nếu dẫn đường không điều khiển tinh thần lực cẩn thận thì sẽ gây tổn thương cho não của lính gác.
Nhưng Khương Vưu chỉ mới vào học viện dẫn đường được một tháng, còn chưa học tới mấy kiến thức đó, nên trước giờ cô chỉ dùng một dao chém sạch, sau đó mới từ từ xử lý tàn dư.
Âm thanh ồn ào và quỷ dị bên tai lập tức biến mất, sau cơn đau dữ dội chính là cảm giác sung sướng tới mức không cách nào tưởng tượng nổi đang lan dần ra khắp toàn thân.
Thể tinh thần của anh đã bị đối phương nắm giữ, nhưng anh lại hoàn toàn không có ý định phản kháng, thậm chí còn mặc kệ cho cô tùy ý nhào nặn.
Gương mặt Darian càng lúc càng đỏ, những chỗ được lòng bàn tay Khương Vưu chạm vào còn đổ mồ hôi liên tục. Mồ hôi lăn xuống, trượt dọc theo góc mặt và yết hầu nổi rõ của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

