Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dẫm Xương Tìm Dấu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

“Chào mừng cậu gia nhập Tổ điều tra mất tích.”

...

M quốc, miền Bắc, khu vườn Bách Hợp.

Mặt trời lặn đỏ rực, hoàng hôn như máu, tia sáng cuối cùng chậm rãi chìm xuống đường chân trời.

Ngày tàn, sao về, lại một đêm dài sắp buông xuống.

Bỗng nhiên, một quả pháo hoa “đoàng” một tiếng vút thẳng lên trời, nổ tung trong màn đêm yên tĩnh.

Ánh sáng rực rỡ như những vì sao vỡ nát, vẽ thành từng vệt cong cong, chiếu sáng những tòa nhà xám xịt trong khu Bách Hợp. Ở đây có đến mười chín tòa, có thể chứa vài nghìn người, tựa như một thành phố thu nhỏ.

Tiếp theo là quả thứ hai, thứ ba... Pháo hoa rực rỡ nối tiếp nhau bay lên, tiếng nổ vang dội không ngớt.

Trên khoảng sân trống trong khu, những kẻ bị gọi là “heo con”, “chó kéo”, “gậy đỏ” đã rơi vào trạng thái điên loạn. Chúng reo hò, nhảy nhót, rượu bia vung vãi, ăn mừng “vụ mùa bội thu” hôm nay.

Đây là kiểu ăn mừng đặc biệt của khu, mỗi khi chốt được “đơn lớn”. Cứ mỗi năm trăm nghìn vào tài khoản, lại bắn một quả pháo hoa.

Đêm nay, tổng cộng sẽ có ba mươi quả pháo hoa lần lượt nở rộ. Những khoản tiền bất nghĩa nhuốm máu này rơi gọn vào tay đám lừa đảo, còn phía sau là vô số gia đình tan cửa nát nhà.

Phía sau đám đông, hai ông chủ khu đang trò chuyện.

Đó là anh em nhà họ Triệu nổi tiếng ở miền Bắc M quốc người anh tên là Triệu Triển Bình, em là Triệu Triển Kỳ, đã lăn lộn trong ngành hơn mười năm.

Giữa tiếng ồn ào, Triệu Triển Kỳ lo lắng nói: “Anh, em vẫn thấy bất an... Mấy người trốn được hôm kia...”

“Sợ gì?” Triệu Triển Bình cắt ngang, ngẩng đầu nhìn pháo hoa đầy trời, giọng gã chẳng hề để tâm: “Ở đây trốn người đâu phải một hai lần.”

“Họ còn đưa cả kỹ sư Viên đi, hơn nữa... Chúng ta bắt được cái người đó...” Triệu Triển Kỳ liếc quanh, hạ thấp giọng: “Những người đó trông không giống mấy tên nằm vùng bình thường, liệu có phải...”

“Quên rồi sao, đây là địa bàn của ai? Dù muốn hành động, bọn họ cũng chẳng với tới.” Triệu Triển Bình tự tin nói.

“Hệ thống đã được phát triển xong, kỹ sư Viên cũng không còn tác dụng lớn. Nói thật, Bạch Táng đúng là một thiên tài, cuối cùng đã hoàn thiện xong hệ thống. Có nó trong tay, các khu khác sẽ phải nhờ vả chúng ta, đến cả quân đội ở đây cũng phải nể chúng ta ba phần. Từ nay, ngày tháng huy hoàng mới chỉ bắt đầu... Mấy con kiến trước kia chẳng lay động nổi gì đâu.”

Nghe vậy, Triệu Triển Kỳ mới xoa ngực, thở phào.

“Vậy thì tốt, hai hôm nay em cứ thấy bồn chồn.”

“Yên tâm, Bạch Táng sẽ lo ổn thỏa.” Triệu Triển Bình vừa nói vừa liếc về phía đám đông: “Nhưng mà... Sao bọn họ đi làm gì mà lâu thế, đáng lẽ giờ cũng phải về rồi chứ?”

Khi hai người đang trò chuyện, quả pháo hoa cuối cùng bay lên rồi tan vào bầu trời đêm, để lại sự tĩnh lặng ban đầu.

Lễ ăn mừng kết thúc, đám đông vừa chuẩn bị tản ra thì toàn bộ đèn trong khu bất ngờ tắt phụt, các tòa nhà chìm vào bóng tối.

Cảnh sát đã có sẵn bản đồ nội bộ của khu, thuộc từng lối đi và vị trí nhân sự, chặn kín mọi ngả ra vào.

Bọn chúng giờ như cá trong chậu, không còn đường thoát.

Vài tên “gậy đỏ” mặc đồ rằn ri phản ứng nhanh nhất, giơ súng hét lớn: “Mẹ kiếp! Liều với chúng nó!”

Hai bên lập tức đấu súng, tiếng nổ vang liên tiếp.

Đạn xé gió vun vút, mấy kẻ ngoan cố chống trả nhanh chóng trúng đạn ngã gục, có tên bị đặc cảnh bắn hạ tại chỗ. Máu bắn tung tóe, những kẻ còn lại thấy thế đều ôm đầu, co rúm, run cầm cập.

Khu mà chúng từng nghĩ vững như thành đồng, không ngờ trước sức mạnh tuyệt đối lại yếu ớt đến vậy.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Triệu Triển Bình đã chẳng còn vẻ bình thản ban nãy, hai chân gã run lẩy bẩy: “Xong rồi... Tất cả xong rồi...”

Hôm nay Hạ Yếm cũng không có mặt, đám “gậy đỏ” mất người chỉ huy nhanh chóng tan rã.

Triệu Triển Bình loạng choạng lùi ra sau, lẩm bẩm: “Cho dù có chết, tao cũng không rơi vào tay bọn chúng.”

Vừa nói, gã vừa thở dốc rút súng, dí nòng vào thái dương, nhắm mắt thật chặt.

Chưa kịp bóp cò, một lực mạnh bất ngờ ập tới, khẩu súng bị đặc cảnh đoạt lấy, đồng thời có người khóa chặt tay gã, đè xuống đất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc