Cửa sổ bên hông khép hờ, để lại một khe hở rộng bằng bàn tay.
Phó Nghiên Chu đứng ngoài sân.
Bóng trúc lay động, không chút nể nang phá vỡ dáng hình cao gầy mảnh khảnh dưới đất, càng khiến bóng dáng y thêm phần cô quạnh.
Y tận mắt chứng kiến thiếu nữ trên giường mềm bị người đàn ông giữ chặt trong lồng ngực, hôn lên môi nàng mà không chút kiêng dè.
Lòng bàn tay Phó Nghiên Chu siết chặt, trong đôi mắt vốn thanh lãnh cũng hiện lên vài tia tạp sắc.
Đôi mắt Thẩm Ninh Âm phủ một tầng hơi nước, vừa thẹn vừa giận đẩy hắn ra: "Ai cho phép ngươi hôn ta? Mau ra ngoài! Ta không muốn nhìn thấy ngươi!"
Tạ Cảnh Hành dùng đầu ngón tay lau đi giọt lệ nơi đuôi mắt nàng: "Vậy lần sau được nàng đồng ý rồi ta hôn, được không?"
Thẩm Ninh Âm: "Ta không đồng ý!"
Thấy vậy, ý cười trong mắt Tạ Cảnh Hành càng đậm: "Nữ tử các nàng nói không là có, cần gì phải trái lời lòng mình."
Hắn thật là quá đáng!
Thẩm Ninh Âm định đuổi hắn đi.
Tạ Cảnh Hành bỗng đổi sắc mặt, đưa tay ôm lấy vết thương trên vai, khẽ rên một tiếng.
Thẩm Ninh Âm không dễ bị lừa, cắn môi nói: "Ngươi đừng có giả vờ!"
Vừa rồi nàng hoàn toàn không đụng tới vết thương của hắn.
Tạ Cảnh Hành chống tay lên bàn bên cạnh giường, nhắm mắt lại, dường như đang cố nén cơn đau.
Đến khi thấy vạt áo hắn thấm máu, Thẩm Ninh Âm cuối cùng cũng cuống lên, vội chạy đi lấy thuốc và băng gạc.
Nàng vạch áo hắn ra, hoàn toàn quên mất sự khác biệt nam nữ, gỡ băng gạc đẫm máu ra và thay băng mới cho hắn.
Tạ Cảnh Hành cúi mắt, nhìn gương mặt nghiêng trắng trẻo, tinh xảo của nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại.
Hắn không nhịn được cúi đầu, tiến lại gần nàng hơn.
Nào ngờ Thẩm Ninh Âm vừa lúc ngẩng đầu nhìn sang.
Đôi mắt đen như mực của nàng giống một hồ sâu không đáy, như muốn hút người ta vào.
Hàng mi dài của Thẩm Ninh Âm khẽ run, theo phản xạ tránh ánh nhìn của hắn, nhưng cũng vì vậy mà tay dùng sức mạnh hơn, vô ý chạm trúng vết thương của hắn.
Tạ Cảnh Hành nhíu mày, khẽ rên một tiếng.
Thẩm Ninh Âm dừng tay lại: "Xin lỗi, có phải ta làm ngươi đau không?"
Tạ Cảnh Hành nắm lấy đầu ngón tay nàng, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve làn da trắng nõn, cười khẽ: "Quả là một tiểu nương tử vụng về, hầu hạ người cũng không biết."
Thẩm Ninh Âm rút tay lại, bĩu môi nói: "Ngươi đã chê như vậy thì để ta đi tìm đại phu."
Tạ Cảnh Hành kéo cổ tay nàng, kéo nàng vào lòng, cánh tay rắn chắc siết lấy vòng eo mềm mại của nàng.
Thẩm Ninh Âm lo hắn động tới vết thương nên chỉ dám vùng vẫy nhẹ: "Ngươi đừng có động tay động chân!"
"Vậy ta động miệng?"
"..."
Tạ Cảnh Hành nâng cằm nàng lên, khẽ véo: "Cho ta hôn một cái, sẽ không đau nữa."
"Ngươi đừng có làm bậy, ưm!"
Không đợi nàng nói hết, gương mặt tuấn tú trước mắt đột ngột phóng đại, thân hình cao lớn đầy áp lực đè xuống.
"Tạ, Cảnh, Hành!"
Tạ Cảnh Hành áp tay vào sau đầu nàng, mu bàn tay căng chặt nổi gân xanh, giọng nói hắn cũng bất giác khàn đi.
"Ngoan, gọi thêm vài tiếng nghe xem."
Sáng hôm sau, tin tức Phó gia đến từ hôn lan truyền khắp kinh thành.
Phó Nghiên Chu đứng giữa đại sảnh.
Lý thị ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt biến đổi: "Không phải chuyện hôn sự trước đó đã bàn ổn cả rồi sao? Sao đột nhiên lại đổi ý? Có phải là Ninh nha đầu làm chuyện gì quá đáng khiến ngươi không vui, nên mới đến từ hôn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
