Thẩm Ninh Âm chống cằm, không biết đang suy nghĩ gì.
Tạ Cảnh Hành bước vào phòng, tay xách theo một hộp đựng thức ăn tinh xảo.
Hắn mở nắp hộp, một làn hương ngọt dịu tỏa ra khắp nơi.
Thẩm Ninh Âm ghé lại gần: "Đây là Ngọc Lộ Đoàn?"
Tạ Cảnh Hành đáp: "Chẳng phải nàng hay thèm ăn, cứ nhắc mãi đến Ngọc Lộ Đoàn của Hạ Thực Trai sao? Hôm nay ta tiện đường ghé qua, tiệm vẫn còn nhiều, nên chọn mỗi vị một ít mang về cho nàng."
Món Ngọc Lộ Đoàn này cũng gần giống như kem bơ hiện đại.
Dạo gần đây trời mỗi lúc một nóng hơn, Thẩm Ninh Âm ăn uống chẳng còn ngon miệng, mà Ngọc Lộ Đoàn lại là món giải nhiệt rất hợp trong tiết trời oi ả này.
Trước đây Thẩm Đam cũng từng vài lần mua cho nàng ăn, nàng thèm lắm, nhưng vì giá cả đắt đỏ, không nỡ để chàng tốn kém thêm nên không tiện mở miệng đòi nữa.
"Nhưng mà Hạ Thực Trai đông khách kinh khủng, người xếp hàng từ Đông Nhai sang tận Tây Nhai, dù có đặt trước thì cũng phải chờ mấy ngày liền..."
Tạ Cảnh Hành nói: "Ta có chút giao tình với ông chủ Hạ Thực Trai, sau này mỗi khi nàng thèm ăn, chỉ cần sai người truyền lời, sẽ có người mang đến tận cửa."
"Vậy thì ta không khách sáo nữa đâu."
Thẩm Ninh Âm không kìm được, một hơi ăn liền ba viên.
Tuyết Sương lo lắng nói: "Tiểu thư, món này dù sao cũng là đồ lạnh, ăn nhiều không tốt cho sức khỏe."
Thẩm Ninh Âm xua tay: "Không sao."
Nàng lại ăn thêm mấy viên nữa thì một tiểu đồng bước vào, tay cũng xách theo một hộp thức ăn tinh xảo, kính cẩn nói: "Nhị tiểu thư, đại công tử nghe nói gần đây cô ăn uống không ngon miệng, đặc biệt đến Hạ Thực Trai mua Ngọc Lộ Đoàn về cho cô."
Thẩm Ninh Âm đang ăn, miệng lúng búng: "Huynh ta đâu rồi?"
"Trong cung có việc gấp triệu kiến, đại công tử vừa rời đi, trước khi đi còn đặc biệt căn dặn tiểu nhân mang đến cho cô."
Tuyết Sương bước tới: "Đưa cho ta."
Tiểu đồng dâng hộp thức ăn lên rồi từ từ lui xuống.
Tuyết Sương nói: "Đại công tử mua nhiều như vậy, tiểu thư giờ chắc ăn không nổi nữa, hay là nô tỳ mang đi cất trong hầm băng nhé?"
Thẩm Ninh Âm gật đầu.
Ngay khi Tuyết Sương chuẩn bị rời khỏi thì Tạ Cảnh Hành bất ngờ vươn tay lấy hộp thức ăn: "Đưa cho ta."
Tuyết Sương còn chưa kịp phản ứng, hắn đã xách hộp thức ăn quay người rời đi.
Ra khỏi phòng, hắn bước đi chậm rãi nhưng vững vàng qua hành lang quanh co, rẽ qua một khúc quanh đến một nơi hẻo lánh mà ít người biết đến.
Không chút do dự, hắn ném cả hộp thức ăn cùng Ngọc Lộ Đoàn xuống hồ, sắc mặt lạnh lẽo, ngay cả mí mắt cũng không buồn động đậy.
"Kể từ khi chủ nhân rời khỏi kinh thành, thuộc hạ liền mất liên lạc với ngài. Lão tướng quân nghe tin ngài bị ám sát ở Chùa Đại Chiêu thì vô cùng lo lắng, đã phái không ít ám vệ đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của ngài."
"Sức khỏe của tổ phụ thế nào rồi?"
"Lão tướng quân vẫn khỏe mạnh."
Vu Vũ hơi ngập ngừng: "Chỉ là lão tướng quân luôn canh cánh trong lòng, không biết chủ nhân định bao giờ hồi phủ?"
"Ta còn vài việc phải xử lý, ngươi cứ về nói với tổ phụ rằng ta vẫn bình an, bảo người đừng lo lắng."
"Nhưng mà..."
Vu Vũ còn định nói gì đó thì đã bị Tạ Cảnh Hành cắt ngang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

