Đầu ngón tay trắng như ngọc của Thẩm Đam nhẹ nhàng vuốt ve vành chén trà, mắt cụp xuống: "Ninh Âm từ nhỏ đã mất mẹ, ta là ca ca, tất nhiên phải thương xót nàng."
Phó Nghiên Chu không nói gì.
Thẩm Đam tiếp lời: "Ta hiểu rõ nhân phẩm của Phó huynh, giao Ninh Âm cho huynh ta rất yên tâm. Hy vọng sau khi nàng gả sang đó, huynh có thể toàn tâm toàn ý đối đãi với nàng, đừng để nàng chịu bất kỳ ủy khuất nào."
Vẻ mặt Phó Nghiên Chu khẽ động, môi mím chặt: "Điều đó ta sẽ làm được."
"Về sau hai nhà chúng ta cũng sẽ trở thành thân thích."
Thẩm Đam nhiệt tình mời mọc: "Nghe nói Phó huynh yêu thích thư họa, vừa hay trong thư phòng của ta có không ít tác phẩm, huynh nếu hứng thú, sao không theo ta đi xem thử?"
"Không cần." Phó Nghiên Chu đứng dậy, "Giờ cũng không còn sớm, nếu không còn việc gì khác, ta xin cáo từ."
Nhìn bóng lưng Phó Nghiên Chu rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Đam lập tức biến mất không để lại dấu vết.
Rời khỏi thủy tạ, Phó Nghiên Chu bước tới gần khu giả sơn ở hậu viện, bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên phía trước.
"Tứ tiểu thư, người cẩn thận ạ!"
Thẩm Dao cẩn thận bước chân lên tảng đá giả sơn, vươn tay lấy con diều bị mắc trên đó, nào ngờ khi kiễng chân lên thì bất ngờ trượt chân.
"Á!"
Thẩm Dao hốt hoảng kêu lên, thân thể theo đà rơi xuống.
"Tứ tiểu thư!" Tỳ nữ kinh hô thất thanh.
Phó Nghiên Chu đang định rời đi, ánh mắt khựng lại, lập tức lao vọt tới.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Dao sắp rơi xuống đất, hắn vươn tay, vững vàng ôm lấy eo nàng, kéo nàng lại từ giữa không trung.
Thẩm Dao hoảng hốt đến mức hồn vía lên mây, run rẩy đứng vững, dựa vào người hắn.
Phó Nghiên Chu không biểu lộ cảm xúc, thu tay về, lùi lại một bước giữ khoảng cách thích hợp, khách khí nói: "Vừa rồi tình huống cấp bách, có điều thất lễ."
Tỳ nữ vội chạy lại bên cạnh Thẩm Dao, lo lắng hỏi: "Tứ tiểu thư, người không sao chứ?"
Thẩm Dao hoàn hồn, lắc đầu, ra hiệu bản thân không sao.
Nàng quay đầu nhìn Phó Nghiên Chu, cúi thấp đầu: "Đa tạ công tử tương cứu."
"Chỉ là chuyện nhỏ, cô nương không cần khách khí."
Hắn bước tới, nắm lấy cổ tay nàng, mu bàn tay gân xanh nổi rõ, giọng nói run rẩy đầy kinh ngạc: "Tên nàng là gì?"
Thẩm Dao sững người, cố nhịn cơn đau từng đợt truyền đến từ cổ tay.
Nghĩ đến những lời Thẩm Đam từng nói, nàng đè nén cảm xúc phức tạp trong lòng, ngẩng mắt đối diện với ánh mắt hắn.
"Ta là tứ tiểu thư của Thẩm phủ, Thẩm Dao, nhũ danh..."
Nàng ngừng lại một chút, chậm rãi thốt ra hai chữ: "A Ninh."
Dưới tay áo của Phó Nghiên Chu, các ngón tay hắn đột ngột siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cả thân thể cũng hơi run rẩy.
Hắn không thể tin được, người hắn ngày đêm nhớ nhung, khổ công tìm kiếm lại xuất hiện trước mắt hắn theo cách như vậy.
Ngay trong tầm với của hắn.
Tim hắn đập loạn trong lồng ngực, những tình cảm không thể đè nén như cỏ dại vươn lên điên cuồng, dường như muốn phá vỡ lồng giam mà lao ra ngoài.
Hắn không nhịn được muốn tiến lại gần nàng, nhưng lại sợ hành động của mình sẽ khiến nàng sợ hãi, càng sợ đây chỉ là một ảo giác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
