Một lúc lâu sau.
Phó Nghiên Chu chậm rãi mở ra một chiếc hộp gỗ điêu khắc tinh xảo, bên trong nằm một cây trâm ngọc lan trắng.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cây trâm này, dòng ký ức dâng trào như thủy triều...
"Ta tên là A Ninh, người nhà ta không thích ta, nên đã đưa ta tới cái nơi quạnh quẽ chim không thèm ghé này. Haiz, ở đây thật nhàm chán, không có điện thoại cũng chẳng có mạng, ta chỉ có thể trò chuyện với ngươi mà thôi."
"Sao ngươi ít nói vậy? Có phải vết thương lại đau rồi không? Vậy để ta kể ngươi nghe một chuyện cười nhé."
"Có một ngày, cây nấm đi trên đường thì bị quả cam đụng ngã, cây nấm nổi giận, bảo quả cam đi chết đi, quả cam liền thật sự đi chết, ngươi biết vì sao không?"
"Bởi vì "nấm muốn cam chết, cam không dám không chết"! Ha ha ha... sao ngươi không cười vậy?"
"Ngươi đừng lo, đại phu nói mắt ngươi sẽ nhanh chóng bình phục thôi."
"Ta đến để từ biệt ngươi, ngày mai bọn họ sẽ đến đón ta về rồi."
Hắn đã vô số lần vẽ lại dung mạo của nàng trong trí nhớ.
Cuối cùng chờ đến lúc mắt hắn hồi phục, nàng lại biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một cây trâm ngọc lan trắng.
Hắn tìm kiếm khắp nơi, tìm nàng suốt hai năm, lục tung cả kinh thành, nhưng không thu được chút tin tức nào.
Nếu không phải còn giữ cây trâm này, hắn hầu như đã hoài nghi, đó chỉ là một giấc mộng hắn từng mơ.
"Công tử? Công tử?"
Thấy chủ nhân nhà mình ngẩn người quá lâu, Thuận An không khỏi có chút lo lắng.
Phó Nghiên Chu thu lại suy nghĩ, cẩn thận cất cây trâm trong tay vào hộp, giọng nói khôi phục lại vẻ trầm ổn thường ngày.
"Ngươi đi truyền lời đến phủ Thẩm gia, cứ nói ngày mai ta sẽ đến đúng hẹn."
...
Sáng sớm hôm sau.
Thẩm Đam bước vào tiểu viện phía tây của phủ tướng quốc.
Người hầu vào phòng bẩm báo: "Tứ tiểu thư, đại công tử đến rồi!"
Thẩm Dao vội vàng đứng dậy đi ra, nhìn thấy bóng dáng cao gầy trong y phục màu xanh lam đang đứng giữa sân, nàng gọi: "Đại ca."
Thẩm Đam đi đến gần nàng.
Thẩm Dao hỏi: "Đại ca sao hôm nay lại rảnh đến thăm muội vậy?"
Thẩm Đam lấy ra một chiếc hộp gỗ, đưa tới trước mặt nàng.
Thẩm Dao nghi hoặc nói: "Đây là gì vậy ạ?"
"Là quà ta chọn cho muội, mở ra xem đi."
Thẩm Dao có chút kinh ngạc xen lẫn bối rối, nhận lấy.
Nàng chầm chậm mở chiếc hộp gỗ ra, bên trong là một cây trâm ngọc lan trắng, chế tác vô cùng tinh xảo, đóa hoa ngọc lan được khắc trên trâm sống động như thật.
Thẩm Dao nói: "A Dao rất thích, cảm ơn đại ca."
Lời vừa dứt, bầu không khí giữa hai người lại rơi vào im lặng.
Thẩm Đam không mở miệng, Thẩm Dao càng không biết phải bắt chuyện thế nào.
Sự xuất hiện của Thẩm Đam hôm nay vốn đã khiến nàng cảm thấy bất ngờ.
Vị đại ca này của nàng xưa nay thân thiết với nhị tỷ hơn, rất hiếm khi bước chân vào tiểu viện của nàng, ngày thường thậm chí còn không trò chuyện mấy câu.
Vậy mà hôm nay lại bất ngờ mang quà tới, Thẩm Dao không rõ trong đó có hàm ý gì.
Ánh mắt Thẩm Đam nhàn nhạt lướt qua vết thương trên mu bàn tay nàng, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Hôm qua ta nghe thấy mẫu thân đang bàn về hôn sự của muội, định gả muội cho nhị công tử của Hộ bộ Thị lang."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



