----
Sau khi ba người thảo luận một lúc đưa ra kết luận: Nói tóm lại, độ hảo cảm của Lâm Trà đối với ba người cũng không cao.
Trần Tiện Tri và Liễu Minh Khiêm cảm thấy chẳng sao cả, đây là lần đầu tiên bọn họ hợp tác với Lâm Trà, mọi người chỉ là đồng nghiệp, điểm số này cũng bình thường, bọn họ để ý chính mấy chữ "hói đầu" và "mập mạp".
Giang Minh Khải thì cực kỳ tức giận.
Lâm Trà ngoài mặt đối với anh ta vui vui vẻ vẻ, sau lưng còn cọ nhiệt, sao độ hảo cảm của cô với anh ta có thể thấp như vậy?
Thuần túy coi anh ta là công cụ hút máu?
Nghĩ đến đây, Giang Minh Khải càng thêm khó chịu.
Bên kia, Lâm Trà hồn nhiên không biết mấy chuyện này, chuẩn bị xong bốn món mặn một canh, bưng lên trên bàn cơm.
"Liễu lão sư! Trần lão sư! Anh Khải! Ăn cơm nào!"
Mắt hươu của Lâm Trà híp híp giống như vầng trăng lưỡi liềm trong màn đêm đen kịt.
Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri làm việc cả buổi chiều nên khá mệt mỏi, nhìn thấy mỹ thực rực rỡ muôn màu ánh mắt sáng rực, bụng kêu ùng ục.
Fan đang xem phát sóng lập tức phụ họa:
[ Khải Khải nói đúng, người tham gia chương trình đều là minh tinh, làm sao mà nấu mấy món như vậy chứ?]
Nhưng ta cảm giác chính là cái gối thêu hoa, những món ăn này trông thì đẹp mắt chứ khó ăn lắm cho mà xem!]
[Nhìn Lâm Trà không giống người biết nấu ăn, khó ăn mới bình thường nha]
……
"Tôi biết có người muốn giảm cân mà!"
Lâm Trà nhìn Giang Minh Khải, cười híp mắt nói.
Cô thuận tay đẩy salad rau củ vừa bưng tới trước mặt Giang Minh Khải.
"Không phải tôi còn chuẩn bị salad sao, suy nghĩ cho người giảm cân đó "
Đối mặt với một bát rau cỏ.
Mặt Giang Minh Khải cứng đờ.
Lâm Trà còn lưu lại hậu chiêu!
Thật ra khi Giang Minh Khải ngửi thấy mùi thịt luộc thì bụng cũng kêu ùng ục.
hưng để duy trì chế độ tập thể hình và không khiến Lâm Trà khó xử, anh ta chỉ có thể ôm lấy salad ăn thôi.
Hừ, Lâm Trà là một nữ minh tinh, đồ ăn cô làm có thể ngon tới mức nào?
Chỉ cần Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri ăn một miếng sẽ hối hận, còn không bằng ăn salad với mình đây!
Nghĩ vậy, Giang Minh Khải lại ôm chặt bát rau của mình, khó chịu gặm vài miếng.
Anh ta nhanh chóng nghe được tiếng hô tràn đầy kinh ngạc của Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri:
"Oa! Lâm Trà, những món này đều là cô làm sao? Ăn ngon quá đi!"
"Lâm Trà từng học nấu ăn sao? Sao có thể làm ngon thế này!"
Trần Tiện Tri bưng canh cá, uống một ngụm, trên mặt tràn đầy vẻ hưởng thụ thích ý, tiếp theo anh ta nếm thử những món ăn khác.
Thịt hầm thịt rau thơm non, một ngụm nuốt xuống, dư vị khó quên.
----
Sườn tỏi thơm ngoài vàng trong mềm, cực kỳ ngon.
Ngay cả cà chua xào trứng gà chua chua ngọt ngọt, trứng chiên trơn mềm tươi ngon, làm cho người ta nhịn không được muốn ăn một ngụm lớn!
Trần Tiện Tri là người dẫn chương trình, cần bảo trì dáng người, cũng khá kiềm chế.
Liễu Minh Khiêm thì từ khi chuyển sang làm đạo diễn không còn quá quan tâm dáng người, khò khò khè khò khè ăn hết một chén lớn!
"Ngon quá ngon quá! "Liễu Minh Khiêm vốn từ nghèo khó chỉ khen ngợi được một câu như vậy.
Liễu Minh Khiêm vốn không kỳ vọng gì với tài nấu nướng của các khách mời, làm chút đồ ăn có thể ăn là được, bản chất vẫn là hút fan kiếm tiền.
Nhưng sau khi nếm qua đồ ăn Lâm Trà làm, Liễu Minh Khiêm bỗng nhiên cảm giác mỗi ngày làm việc mệt mỏi trở về mà được ăn đồ ăn ngon như thế này mới đúng là cuộc sống thư giãn nha!
Liễu Minh Khiêm cùng Trần Tiện Tri ăn như gió cuốn đến bụng căng tròn, sau đó cầm một chén canh cá lên húp, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
[Nhìn bộ dạng của Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri, cảm giác thức ăn Lâm Trà làm rất ngon nha!]
Vốn muốn xem các khách mời làm việc nhà nông, kết quả xem bọn họ ăn cơm xong tôi liền giận dữ đặt đồ ăn!
[ Trước kia Trần Tiện Tri từng dẫn một chương trình mỹ thực, tôi nhớ được anh ta cũng rất hay xoi mói, không nghĩ tới cũng ăn vui vẻ như vậy, chắc là món ăn Lâm Trà làm thật sự ngon đó!]
……
Ở hiện trường ghi hình chỉ có Giang Minh Khải là người duy nhất ăn salad, thèm không chịu nổi rồi.
Giang Minh Khải cần phải giữ dáng người cân đối nên quanh năm thường ăn salad.
Rau củ quả vô vị chỉ là chất dinh dưỡng duy trì sự sống của anh ta mà thôi.
Nhưng Giang Minh Khải vừa mới nếm thử salad do Lâm Trà trộn... Rõ ràng chỉ là rau củ bình thường, thế nhưng sao Lâm Trà lại có thể làm ngon như vậy?
Rau củ cũng có thể làm ngon như vậy, những món xào nấu kia sẽ ngon đến mức nào!
Nước miếng Giang Minh Khải chảy ròng.
Trần Tiện Tri ngồi ở bên cạnh Giang Minh Khải, nhìn Giang Minh Khải thèm thuồng mà lặng lẽ gắp cho anh ta một miếng thịt luộc.
Thịt tươi mới, lớp ngoài phủ dầu đỏ nhàn nhạt, phối hợp với giá đỗ không khiến người ta cảm giác ngấy, vừa vào miệng liền tan, răng môi lưu hương.
"Ngon lắm! Ăn đi!"
Đối với Giang Minh Khải quanh năm gặm rau mà nói, thịt luộc phổ thông cũng đã có lực sát thương, huống chi là thịt luộc cực ngon?
Trong khoảnh khắc đó, sự thèm ăn đã chiến thắng tất cả.
Cái gì mà cọ nhiệt, cái gì mà độ hảo cảm thấp, lui sang một bên hết đi!
"Thơm quá! Thêm một chén nữa!"
"Liễu lão sư ăn chậm một chút! Ta còn chưa ăn được mấy miếng thịt luộc đó!"
"Trần lão sư! Anh đừng uống canh cá nữa, canh cũng bị anh uống hết rồi!"
----
Hai mươi phút sau, ba người Liễu Minh Khiêm, Trần Tiện Tri và Giang Minh Khải ba người ngồi chỉnh thành một hàng, vuốt cái bụng tròn trịa của mình.
【???】
【 cười chết, Giang Minh Khải có cần tự vả mặt mình nhanh như vậy hay không? 】
Mười phút trước: Lão tử chỉ gặm rau!
[Ha ha ha, điều này nói rõ Lâm Trà nấu ăn rất ngon nha! Ngon đến mức chỉ tới ăn muộn chứ tuyệt đối không vắng mặt!]
[Khải ca, thịt hầm và canh cá bị anh hút khô hơn phân nửa, khóe miệng vẫn còn dầu đỏ kìa!]
……
Đau, đánh vào mặt là đau thật.
Giang Minh Khải có chút ngượng ngùng nhìn Lâm Trà.
Lâm Trà ngược lại đã quên chuyện Giang Minh Khải không ăn rau, nhìn mọi người gió cuốn mây tan sau đó trơ trụi cái đĩa, vẻ mặt mỉm cười "Tất cả mọi người đều rất thích món ăn tôi làm", nhưng trong lòng lại không ngừng m.m.
[Đám khách mời này bị gì thế? Sao có thể ăn nhiều như vậy! Đã nói giảm béo mà? Đã nói giữ dáng mà?]
[Ô ô ô...... Thịt luộc của tôi, sườn xào tỏi của tôi, canh cá trích của tôi! Tôi còn chưa ăn được mấy miếng đâu!]
Giang Minh Khải ngượng ngùng sờ chóp mũi.
Trong lòng vốn có chút oán giận Lâm Trà, nhưng giờ ăn đồ người ta nấu, đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng.
……
Sau khi cơm nước no nê, các khách mời lười biếng ngồi ở trên bàn cơm nói chuyện phiếm.
Trăng sáng nhô lên, gió thổi hiu hiu.
Một ngày lao động miệt mài, rốt cục đã đến thời gian nghỉ ngơi.
Nói chuyện phiếm mà, ngoại trừ công việc không tránh khỏi nói đến chuyện quan hệ tình cảm.
Liễu Minh Khiêm kết hôn sớm, 22 tuổi đã có con gái, cũng sớm chuyển từ diễn viên sang đạo diễn.
Hiện nay đã hơn bốn mươi tuổi, trong giới điện ảnh và truyền hình cũng có không ít tác phẩm danh tiếng vang dội.
Trần Tiện Tri là người dẫn chương trình độc thân, 38 tuổi vẫn không có động tĩnh.
Hai người quen cũ ở cùng một chỗ, Liễu Minh Khiêm hay trêu chọc Trần Tiện Tri vài câu.
"Lão Trần à, hơn ba mươi rồi, nếu không kết hôn, sẽ không ai thèm nữa!"
Trần Tiện Tri là người dẫn chương trình, đương nhiên không sợ bị trêu chọc.
"Một mình cũng rất tự do mà, kết hôn gì đó nên bỏ sang một bên!"
Chợt anh ta quay đầu nhìn về phía Giang Minh Khải bên cạnh, nửa nghiêm túc nửa trêu chọc nói.
"Minh Khải à, tôi nhớ cậu cũng hai mươi tám rồi, khi nào thì kết hôn đây!"
Đề tài tình cảm xen lẫn chút thành phần bát quái luôn làm cho người ta cảm thấy hứng thú.
Giang Minh Khải biết Trần Tiện Tri cố ý chọc tới mình, cũng không phải muốn hỏi chuyện bát quái, chỉ là nói chuyện phiếm thôi, thế mà lại câu thêm hứng thú của fan trong phòng phát sóng trực tiếp.
Trần Tiện Tri vừa hỏi xong, fan của Giang Minh Khải lập tức nháo nhào.
[Vợ của Khải Khải chính là tôi!]
[Khải Khải không nghe Trần lão sư đã hỏi rồi sao? Rốt cuộc khi nào anh tới cưới em!]
[Tôi không cần sính lễ của Khải Khải! Chúng ta có thể động phòng ngay!]
Giang Minh Khải không nhìn thấy bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp nhưng mặt vẫn đỏ.
Anh ta ngại ngùng cười, trả lời Trần Tiện Tri.
"Trần lão sư, em còn trẻ mà, sự nghiệp quan trọng!"
Trần Tiện Tri suy nghĩ một chút, gật đầu.
"Cũng đúng, gần đây cậu thăng hạng, sự nghiệp quan trọng nên cũng không có thời gian yêu đương, nhưng mà nếu sau này kết hôn nhất định phải mời tôi uống rượu mừng nha!"
"Chắc chắn rồi, dù như thế nào cũng sẽ không quên Trần lão sư và Liễu lão sư!"
Mọi người đang muốn đổi đề tài thì thình lình nghe thấy tiếng lòng của Lâm Trà - -
【 Cái gì mà sự nghiệp quan trọng, buổi chiều vừa cùng bạn gái chim chuột ở nhà kho kia kìa? 】
Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri:?
【 A, cũng đúng, Trần lão sư và Liễu lão sư không biết việc này, đoán chừng đều cho rằng Giang Minh Khải là một người luôn chăm lo sự nghiệp đi, không nghĩ tới là một người đang yêu đương nha! 】
[Không biết Khương Vận mà biết Giang Minh Khải nói sự nghiệp quan trọng sẽ có biểu tình gì đây! Hì hì]
Lâm Trà hăng hái bừng bừng lật hệ thống tìm dưa, không chú ý tới Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri đang vểnh tai lên.
Chuyện Giang Minh Khải có bạn gái đã khiến hai người khiếp sợ rồi, còn mang theo bạn gái đến chương trình giải trí? Còn đang làm chuyện không thể miêu tả trong nhà kho?!
Dưa lớn dưa lớn!
Nhìn sang khuôn mặt khó coi của Giang Minh Khải... Rõ ràng Lâm Trà nói thật!
Ăn dưa nha? Ai mà không thích chứ?
Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri đã lấy hạt dưa ra, đang chờ dưa của Lâm Trà!
[A? Khương Vận không ở trong tổ đạo diễn? Chạy đi đâu rồi? Để tôi tìm xem...]
[Ha ha! Tìm được rồi!]
Mắt Lâm Trà sáng lấp lánh, Liễu Minh Khiêm và Trần Tiện Tri bất giác tới gần Lâm Trà.
Nhưng Lâm Trà lại nhướng mày.
[Ặc, lúc này mới mấy giờ, sao cô gái này sao lại quay về xe bảo mẫu ngủ?]
[A không đúng! Sao xe bảo mẫu này sao lại lắc lư? Sao trên người Khương Vận lại có người đàn ông khác chứ!]
Liễu Minh Khiêm:?
Trần Tiện Tri:???
Giang Minh Khải:?????
*
Ở bãi đỗ xe thôn Tình Xuyên.
"Khâu Dương, anh nhẹ chút đi! Để người khác phát hiện thì làm sao bây giờ!"
"Yên tâm đi, chiếc xe này dán màn chống trộm, người bên ngoài cũng không nhìn thấy chuyện diễn ra bên trong!
Vận Vận, để cho anh hôn nào, anh rất nhớ em."
Đầu người đàn ông lập tức vùi vào trong hai con thỏ trắng nhỏ trước ngực người phụ nữ.
Khương Vận xấu hổ muốn đẩy anh ta nhưng lại không nỡ.
Dáng người Khâu Dương kém xa Giang Minh Khải, nhưng chuyện giường chiếu điêu luyện hơn Giang Minh Khải, ít nhất anh ta sẽ lấy lòng cô mà không phải giống như Giang Minh Khải làm mặt lạnh.
Con người là một loại sinh vật rất kỳ quái, luôn nói muốn tìm người đẹp, đẹp trai, dáng người đẹp. Nhưng lúc ngoại tình thì đối tượng ngoại tình chưa chắc tốt hơn người kia bao nhiêu.
Cửa xe bị kéo cái "Rầm", ánh đèn sáng choang chiếu vào trong xe bảo mẫu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)