Quyền Tư Minh cất vali hành lý vào cốp xe, xem giờ, “Cô Diệp, cô mua vé máy bay lúc mấy giờ?”
Diệp Tang nằm bò ra cửa sổ, “Tàu cao tốc lúc ba giờ mười phút.”
“Tàu cao tốc?” Quyền Tư Minh sửng sốt, “Sao không đi máy bay?”
Lẽ nào không mua nổi?
Đều có thể có bạn bè ở Đế Châu, Diệp Từ Thanh đối xử với cô cũng tốt như vậy, không đến mức vé máy bay một vạn tệ cũng không mua nổi chứ?
Lệ Tuy Châu liếc nhìn cô gái, lấy điện thoại ra mở ứng dụng mua vé, “Tôi mua giúp cô Diệp một vé, chúng ta đi cùng nhau nhé.”
Diệp Tang chớp mắt, “Tôi sợ độ cao.”
Quyền Tư Minh: “...”
Lệ Tuy Châu: “...”
Nửa giờ sau.
Ga Đông Vân Thành.
Trong phòng chờ.
Diệp Tang xì xụp ăn mì gói, “Các anh có thể tránh xa tôi ra một chút được không?”
Quyền Tư Minh vẻ mặt oán hận, “Chị gái à, chúng tôi đều đi tàu cao tốc cùng cô rồi.”
Từ Vân Thành đến Kinh Châu, đi máy bay 4 tiếng.
Tàu cao tốc 9 tiếng.
“Tôi là một đại thiếu gia cành vàng lá ngọc, người thừa kế siêu hào môn, vua của bóng đêm!”
Máy bay tư nhân cũng có.
Quyền Tư Minh tựa vào chiếc ghế sắt lạnh lẽo, vẻ mặt sống không bằng chết, “Vậy mà lại có ngày ngồi tàu cao tốc ở đây...”
Lệ Tuy Châu liếc anh ta: “Không ai ép cậu.”
“Cậu cũng có bệnh.” Quyền Tư Minh oán hận.
Diệp Tang nuốt ngụm mì trong miệng, “Hai người các anh đẹp trai quá, quá phô trương rồi, làm ơn, tránh xa tôi ra một chút.”
Hai người này dung mạo khí độ đều bậc 1, ở trong cái ga tàu cao tốc cao cấp này cũng có chút lạc lõng, hành khách qua lại rất nhiều người đều đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Bọn họ ngồi đây mười phút, có mấy cô gái nhỏ, đã lượn lờ quanh đây năm vòng rồi.
Đến bắt chuyện đã có 8 người rồi.
“Soái ca, có thể kết bạn WeChat không?” Lại một cô gái nữa, bẽn lẽn thẹn thùng nhìn Lệ Tuy Châu, lấy điện thoại ra.
Người thứ 9.
Diệp Tang đứng dậy, ngồi cách xa bọn họ một chút.
Lệ Tuy Châu ngước mắt, nhìn cô gái, “Không thể.”
Sau đó, đứng dậy, lại ngồi xuống bên cạnh Diệp Tang.
“Các cô thôi đi, đừng nhìn nữa, soái ca đó rõ ràng là một đôi với mỹ nữ kia, nhìn người ta lớn lên đẹp đôi như vậy...”
“Không phải là minh tinh gì đó chứ, nhưng minh tinh đẹp như vậy sao tôi không biết?”
“Nhưng nhìn cách ăn mặc của cô gái đó...”
“Lại đây lại đây, kết bạn với tôi này!”
Quyền Tư Minh thấy bọn họ bàn tán, hào hứng giơ điện thoại lên.
Anh ta cũng đâu có tệ.
Mấy cô gái ngượng ngùng mỉm cười, đều quét mã kết bạn của anh ta.
Diệp Tang chỉ mặc áo cộc tay trắng quần đen, mái tóc như mọi ngày dùng trâm gỗ búi lên, trên cổ tay đeo chuỗi hạt Phật, sạch sẽ giản dị.
Ôm bát mì gói, dùng nĩa gắp, xì xụp ăn chẳng có hình tượng gì.
Nhưng ngũ quan tuyệt sắc và khí chất đó áp đảo, lại tạo ra một vẻ đẹp bình dị khác biệt.
Lệ Tuy Châu bóc một cây xúc xích đưa cho cô, buồn cười nói: “Cô Diệp có hiểu lầm gì về dung mạo của mình sao?”
Trong mười phút này, có 15 người đàn ông đến xin phương thức liên lạc của cô.
Diệp Tang liếc anh một cái, nhanh chóng ăn nốt mấy miếng mì còn lại, từ trong chiếc túi xách nhỏ màu đen mang theo lấy ra một chiếc khẩu trang đen, xé ra đeo lên mặt, rút cây trâm trên đầu xuống, mái tóc đen mượt cũng xõa xuống.
Che kín chỉ chừa lại đôi mắt.
Sau đó, cất trâm vào túi nhỏ, một tay kéo khẩu trang, một tay cầm xúc xích ăn qua khe hở.
“...” Lệ Tuy Châu bật cười một trận, “Cô Diệp lợi hại.”
Quyền Tư Minh kết bạn được một đống mỹ nữ, vui vẻ đi tới, “Cái ga tàu cao tốc này, hình như cũng tốt đấy chứ.”
“Thưa quý khách, chuyến tàu Harmony ngài đi...”
Loa thông báo soát vé vang lên.
Diệp Tang nhìn hai người bên cạnh, xách túi nilon bên cạnh lên, “Đi thôi.”
Trong túi là đồ ăn vặt và đồ uống cô mua sau khi đến đây.
Lệ Tuy Châu trả tiền.
“Đưa tôi đi.” Lệ Tuy Châu vươn tay nhận lấy cái túi từ tay cô.
“Không biết làm thì cứ đi theo tôi, lấy căn cước công dân ra, người khác làm thế nào các anh làm thế đó.” Diệp Tang lười biếng dặn dò.
Lệ Tuy Châu khẽ cười: Được.
Quyền Tư Minh trợn trắng mắt, “Chút chuyện nhỏ này còn có thể làm khó được chúng tôi sao?”
Quẹt căn cước, soát vé, vào ga.
Ngay phía sau, Lệ Tuy Châu nhìn thấy nội dung trên căn cước công dân của Diệp Tang.
Địa chỉ ở huyện Nam Đình.
Sinh nhật là ngày 10 tháng 12 năm 2004.
Bây giờ là ngày 28 tháng 9 năm 2024.
20 tuổi.
Lệ Tuy Châu hơi nhướng mày.
“Đây chính là ga tàu cao tốc à?”
“Hóa ra là như thế này...”
Lúc xuống sân ga, Quyền Tư Minh một công tử nhà giàu, ở đây cứ như chưa từng thấy việc đời, cầm điện thoại chụp đông chụp tây, mới mẻ vô cùng.
Diệp Tang chậc một tiếng.
Lệ Tuy Châu như vô tình hỏi, “Cô Diệp không học đại học sao?”
“Học rồi, không có ý nghĩa gì.” Diệp Tang ngáp một cái.
Lệ Tuy Châu không ngờ cô lại trả lời như vậy, hơi nhướng mày, còn muốn hỏi gì đó, tàu cao tốc đã từ trên đường ray lao tới.
Quyền Tư Minh vẫn đang ở đó chụp ảnh, quay video.
Lúc mua vé, Lệ Tuy Châu muốn mua ghế liền nhau, nhưng Diệp Tang mua vé sớm, không thể mua được chỗ ngồi cùng nhau.
Cũng không cùng một toa.
Lúc lên tàu, Lệ Tuy Châu và Quyền Tư Minh đều đi theo Diệp Tang.
Diệp Tang nhìn hai cái đuôi này, nhíu mày, “Các anh lại không ngồi ở đây.”
“Cái thứ này, tiểu gia lần đầu tiên ngồi, đi theo cô có cảm giác an toàn.” Quyền Tư Minh cười hì hì, không chịu đi.
Lệ Tuy Châu rõ ràng cũng có ý này.
Khóe miệng Diệp Tang khẽ giật, tìm được chỗ của mình ngồi xuống, nhìn những người ngồi kín xung quanh, nhướng mày, “Hai vị ai về chỗ nấy?”
“Không đổi chỗ.” Chuyện này gặp nhiều rồi, người đàn ông nhìn thấu ý đồ của anh ta, trực tiếp nhướng mày nói, “Tôi cũng muốn ngồi cùng mỹ nữ.”
Hai người này nhìn qua đã biết không phú thì quý, khí chất đặc biệt.
Mang theo một luồng khí tức rất khó chọc.
Nhưng đây là trên tàu, bọn họ cũng không dám làm gì.
Cô gái quét mắt qua mặt hai người họ, cười híp mắt lấy điện thoại ra, “Kết bạn liên lạc đi, tôi sẽ cân nhắc.”
Diệp Tang tựa vào cửa sổ, tay chống đầu, cười như không cười xem kịch vui.
Quyền Tư Minh nụ cười không đổi, “Đổi chỗ, một người một vạn.”
Hai người sửng sốt.
“Soái ca!” Dì ngồi hàng ghế trước ngẩng đầu lên, giọng địa phương không rõ, cười nhiệt tình, “Tôi bằng lòng đổi cho các cậu.”
Quyền Tư Minh nhịn, vẫn mỉm cười, “Tôi không ngồi chỗ đó.”
“Hai vạn.” Lệ Tuy Châu lên tiếng.
“...”
Vé tàu cao tốc của bọn họ mới có bốn năm trăm!
Mười giây sau.
Một nam một nữ trên ghế, đồng loạt đứng dậy, kéo hành lý đi ra, “Soái ca hai người mời ngồi, tôi đã ủ ấm cho hai người rồi.”
Quyền Tư Minh chuyển cho mỗi người hai vạn, hai người hớn hở rời đi.
Quyền Tư Minh cười với Diệp Tang, thổi phần tóc mái lòa xòa trước trán, “Trên thế giới này ấy à, không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được.”
Diệp Tang: “...”
Những người xung quanh nhìn thấy cảnh này, chỉ hận người ngồi đó không phải là mình, người gặp được kẻ ngốc có tiền không phải là bọn họ.
Lệ Tuy Châu đi vào giữa ngồi xuống, hai cái chân dài có chút không duỗi ra được, ấm ức co cụm trong không gian chật hẹp.
Quyền Tư Minh ngồi bên ngoài, “Cái ghế này cứng quá, không thoải mái.”
“Soái ca, tôi có thể cho cậu nằm nè.” Dì phía trước lập tức quay đầu lại.
Quyền Tư Minh: “... Cũng không cần thiết.”
Một lát sau, tàu cao tốc khởi hành.
“Trên tàu có nhà hàng, các anh đói có thể tự đi ăn.” Diệp Tang nói một câu, rồi tìm tư thế thoải mái đi ngủ.
Nửa giờ sau.
Quyền Tư Minh có chút phát điên đứng lên, “Tôi chịu hết nổi rồi!”
Ngồi thế này thật sự quá khó chịu, anh ta cảm thấy mình sắp chết ngạt rồi.
Nửa giờ anh ta đã sắp điên, 9 giờ anh ta chắc chắn sẽ phát điên mất.
Những người xung quanh lập tức lại nhìn sang.
Diệp Tang bị đánh thức, “Các anh cứ đòi đi theo, chịu không nổi thì nhảy tàu đi, tôi có thể tiễn anh, đừng có kêu la ở đây.”
Lệ Tuy Châu kéo anh ta ngồi xuống, “Trạm tiếp theo còn 20 phút nữa.”
Quyền Tư Minh sống không bằng chết, “Hai người không thấy khó chịu sao?”
Đương nhiên là khó chịu.
Lệ Tuy Châu chân còn không duỗi ra được.
Diệp Tang: “Quen rồi.”
Lệ Tuy Châu nghiêng đầu nhìn cô, “Cô Diệp thường xuyên đi sao?”
Diệp Tang nhìn ra ngoài cửa sổ, “Ừ” một tiếng, ánh mắt đen kịt.
Trước đây, không có xe ngựa, không có điện thoại mạng và liên lạc.
Con người cưỡi ngựa, đi xe ngựa.
Sau này có tàu hỏa vỏ xanh và ô tô.
Bây giờ, có tàu cao tốc.
Mọi thứ như cách một thế hệ, lại như mới hôm qua.
Còn cô, vẫn lang thang trên thế giới này, không biết rốt cuộc mình từ đâu đến, muốn đi về đâu, lại vì sao không chết không già.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



