Lưu Nga và Diệp Điềm đều nhập viện.
Người trước bị chấn động não.
Người sau cấp cứu kịp thời, miệng và cổ họng vẫn giữ được.
Nhưng, đau đớn là, Diệp Điềm ít nhất hơn một tháng, cái miệng đó không thể ăn bất cứ thứ gì, cháo cũng không được, chỉ có thể truyền dịch dinh dưỡng.
Buổi tối, Diệp Hồng trở về.
Diệp Từ Thanh có ca phẫu thuật đột xuất, lại quay về bệnh viện rồi.
Diệp Tang đang ăn cơm trước bàn ăn.
Diệp Hồng ngồi xuống bàn, ánh mắt xuyên qua tròng kính, trầm ngâm nhìn cô một lúc.
Diệp Tang húp súp sườn, đầu cũng không ngẩng lên, “Tìm tôi tính sổ à?”
“Tôi làm sao dám?” Diệp Hồng trầm giọng lên tiếng, “Lưu Nga tôi không quản, nhưng Diệp Điềm dù sao cũng là con gái tôi...”
“Nếu cô ta không phải con gái ông, bây giờ cô ta không phải nằm trong bệnh viện đâu...” Diệp Tang ngẩng đầu, mỉm cười, “Mà là trong quan tài.”
“...” Diệp Hồng tháo kính xuống, xoa xoa mi tâm, “Tôi đã cảnh cáo mẹ con họ rất nhiều lần đừng chọc vào cô.”
“Nếu con người biết nghe lời cảnh cáo, trên thế giới đã không có nhiều tội phạm như vậy.”
Hàng mi dài của Diệp Tang chớp động, cười nhạt, “Ba năm trước Lưu Nga hạ thuốc tôi, thuê người bắt cóc tôi, định giết tôi, lúc đó sức khỏe tôi không tốt, mới không tìm bà ta tính sổ, cách ba năm, vẫn là bọn họ chọc tôi trước, tôi thanh toán một chút, không quá đáng chứ?”
Diệp Hồng im lặng một lúc, “Không quá đáng.”
Hồi lâu.
Ông nhìn người đối diện, trên người không hề có dấu vết thay đổi của năm tháng, “Trường sinh bất lão... có phải rất tốt không?”
Chiếc thìa trong tay Diệp Tang hơi khựng lại, “Thực ra rất đau khổ.”
Diệp Hồng lại im lặng một lúc, “Nghe Từ Thanh nói cô lại sắp rời đi.”
“Tôi sẽ quay lại lo liệu hậu sự cho ông.” Diệp Tang cười nhạt nói.
“...” Diệp Hồng đột nhiên bật cười, “Cô lo liệu hậu sự cho ông nội tôi, lo liệu hậu sự cho ba mẹ tôi, còn có thể lo liệu hậu sự cho tôi...”
Trường sinh bất lão, trong cái thời đại khoa học này thật sự rất khó giải thích.
Mỗi lần nhìn thấy Diệp Tang, ông đều hoài nghi thế giới này có phải là giả không.
Thật hư ảo biết bao?
Nhưng lại thực sự tồn tại.
Diệp Hồng thở dài một tiếng thườn thượt, “Cổ phần của công ty tôi vẫn sẽ mãi mãi giữ lại cho cô, Diệp gia, cũng sẽ mãi mãi là nhà của cô.”
Diệp Tang không nói gì, húp xong ngụm súp cuối cùng, lên lầu đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Diệp Tang rời khỏi Diệp gia, bắt một chiếc xe đi đến viện điều dưỡng Hà Sơn ở ngoại ô.
Phong cảnh Hà Sơn tươi đẹp, một công trình kiến trúc hoa lệ đồ sộ tọa lạc trong đó.
Vòng ngoài là một hồ nước, bên trong trồng đầy hoa sen.
Mùa này, lá sen xanh mướt rậm rạp, lan rộng như nối liền với bầu trời.
Phía sau tựa vào núi, lá phong đỏ rực như lửa trải dài khắp núi.
Là một nơi tuyệt đẹp.
Phía trước viện điều dưỡng là tòa nhà cao tầng, nhưng ở bãi cỏ sâu nhất bên trong, lại có vài căn nhà gỗ dựng sát núi.
Trong khoảng sân nhỏ của nhà gỗ trồng đầy hoa cỏ, trên bức tường phía sau nhà gỗ, dây leo tường vi bò chằng chịt, từng khóm nở rộ rực rỡ, bao phủ toàn bộ mái nhà gỗ, giống như thế giới cổ tích.
Diệp Tang còn chưa đến gần, một con mèo đen đã từ trong bụi hoa trên mái nhà chạy xuống, lao như bay vào lòng cô.
“Tiểu Hi Vọng lớn rồi.”
Diệp Tang đỡ lấy nó, vuốt ve đầu nó, cười híp mắt, tử khí thê lương đầy người ngày thường đã tản đi không ít.
“Meo” Con mèo đen cọ cọ vào cô, dáng vẻ rất vui vẻ.
“A Liễu.” Phía cửa truyền đến tiếng gọi khẽ, “Là cậu sao?”
Diệp Tang ngẩng đầu.
Trước cửa nhà gỗ, đứng một cô gái mặc váy trắng, cô gầy gò cao ráo, mái tóc đen dài xõa sau lưng, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, đứng giữa biển hoa tựa như tiên nữ.
Nhưng đôi mắt của cô, lại bị che kín dưới một dải băng.
Rõ ràng không nhìn thấy, còn trồng nhiều hoa như vậy, nói là thích mùi hoa.
Diệp Tang khẽ thở dài, đặt con mèo trong lòng xuống, bước tới, “Là tôi.”
“A Liễu!” Cô gái nhào vào lòng cô, không hỏi ba năm nay cô đi đâu, cũng không hỏi bất cứ chuyện gì khác, cứ như vậy ôm cô rất lâu rất lâu, “Cậu không sao là tốt rồi.”
Diệp Tang đưa cô vào trong nhà, trước tiên tháo dải băng trên mắt cô ra.
Đôi mắt cô gái nhắm nghiền, không thể mở ra được chút nào.
Diệp Tang đưa tay vuốt ve, “Mấy năm nay có thấy khó chịu ở đâu không?”
“Không có.” Mạnh Đường cười nói: “Tôi rất khỏe, người ở đây chăm sóc tôi cũng rất tốt.”
“Lấy của tôi nhiều tiền như vậy, viện điều dưỡng đều do tôi xây, đối xử với cậu không tốt, bọn họ đều có thể đi gặp Diêm Vương rồi.”
Diệp Tang chậc lưỡi cười khẩy, nhẹ nhàng buộc lại dải băng lên mắt cô, từ trong chiếc túi xách nhỏ màu đen đeo chéo, lấy ra một chiếc hộp cực nhỏ.
Bên trong là Cửu Mục Thiên Châu.
“Người ta nói thứ này tránh tai tà, mua về cho cậu chơi.”
Cô đeo lên cho Mạnh Đường.
Mạnh Đường đưa tay sờ một cái, khóe miệng cong cong, “Cảm ơn.”
Một lúc sau.
Mạnh Đường khẽ hỏi: “A Liễu, đã tìm được bí mật trên người cậu chưa?”
“Chưa.” Diệp Tang cúi gầm mặt.
Rất nhiều năm trước, lần đầu tiên cô mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm bên bờ một con sông, hai bên bờ sông là núi thây biển máu.
Nước sông đều bị nhuộm thành màu đỏ như máu, chỉ có một cây liễu xanh tươi bên bờ.
Đung đưa trong gió tanh mưa máu, trơ trọi giữa đất trời.
Lúc đó trên người cô có một tấm ngọc bài khắc chữ “Tang”, cô nhìn cây liễu xanh bên sông, tự đặt cho mình một cái tên.
Gọi là Tang Thanh Liễu.
Đây là cái tên đầu tiên của cô.
Cô rất mạnh mẽ, giống như bẩm sinh đã vậy.
Cũng rất xinh đẹp.
Những người từng gặp cô đều nói như vậy.
Cô đi đến những nơi đông người, học hỏi kiến thức sinh hoạt của người bình thường.
Cố gắng tìm lại thân thế và ký ức của mình.
Nhưng sau đó, cô phát hiện, mình không thể chết, cũng sẽ không già đi.
Bị người ta chửi là quái vật, kẻ điên.
Sau này nữa, có người tìm đến cô, nói có thể giúp cô giải mã thân thế.
Kết quả, những kẻ đó là vì sự trường sinh.
Bọn họ lợi dụng cô, nghiên cứu cô, mổ xẻ máu thịt cô khi cô còn sống.
Còn đe dọa cô.
Cô tâm trạng không tốt, liền giết sạch.
Cô bắt đầu lang thang trên thế giới này, cho đến nay đã một trăm năm mươi năm trôi qua, cũng không tìm được manh mối gì, chỉ có [Nơi đó] là chưa từng đi qua.
Nhưng [Nơi đó] chỉ lưu truyền trong truyền thuyết, ngay cả vị trí cụ thể và tên gọi cũng không có.
Mọi người nhắc đến, đều kiêng dè giấu giếm.
Đến nay vẫn chưa xuất hiện, cũng không ai có thể tìm thấy.
Cô trước đây, cần uống máu để sống.
Nhưng, điều duy nhất cô chắc chắn là, mình không phải ma cà rồng gì cả.
Nếu cắn người, người bị cắn cũng sẽ không biến dị.
Còn về việc có phải là bệnh gì không...
Không biết.
Chỉ là mấy năm gần đây, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy cơ thể suy nhược, sẽ ngất xỉu.
Diệp Từ Thanh nói cô bị thiếu máu, hạ đường huyết.
Cô liền tin vậy.
“Cổ lão thuật gia dạo này đang hoạt động rồi, Sí Huyết Thạch cũng xuất hiện rồi, không chết được thì cứ tìm tiếp thôi, sớm muộn gì cũng tìm thấy, cậu cứ ở đây, sẽ không ai tìm thấy cậu đâu.”
Diệp Tang lấy chiếc lược trên bàn, chải mái tóc suôn mượt cho cô, “Tôi sẽ tìm được nơi đó, lấy lại đôi mắt cho cậu.”
Mạnh Đường vốn có một đôi mắt có thể nhìn thấu tương lai, sau này bị người ta móc mất.
Cô đã tìm rất lâu, đều không tìm thấy.
“Được.” Mạnh Đường gật đầu, đưa tay nắm lấy chuỗi hạt Phật trên cổ tay cô, khẽ nói: “A Liễu, đừng tùy tiện giết người.”
“Không tùy tiện giết.” Diệp Tang nhướng mày, “Không cần lần nào cũng dặn dò.”
Trước đây cô sống chán quá, thích nuôi một người để chơi đùa.
Sau này, cô phát hiện.
Giết một người, còn tiện lợi và đơn giản hơn nuôi một người.
Cô giết người đều rất nghiêm túc.
Nhưng Mạnh Đường luôn nói đây là thời đại pháp luật hòa bình, phải tuân thủ pháp luật, dính quá nhiều máu tươi sẽ tạo sát nghiệp.
Như vậy không tốt.
Cô nghe rồi.
Nhưng nếu cứ có kẻ không có mắt, cô cũng hết cách.
Mạnh Đường mỉm cười, tay nắm lấy Cửu Mục Thiên Châu trên cổ, khóe môi hơi mím lại, “Còn nữa, chuỗi hạt Phật nhất định không được tháo xuống.”
Diệp Tang cười nói: “Được.”
“Cái viện điều dưỡng Hà Sơn này ấy à, đúng là tốt, gió tốt cảnh đẹp không khí trong lành.”
Đứng trên tầng thượng viện điều dưỡng, Quyền Tư Minh vươn vai thở dài, “Nếu không phải còn có việc, tôi cũng muốn sống ở đây...”
Đột nhiên, khóe mắt anh ta chợt liếc thấy trên bãi cỏ sâu nhất của viện điều dưỡng, một căn nhà gỗ nhỏ tinh xảo được bao quanh bởi những khóm hoa, có hai bóng người đang chơi đùa ở đó.
Còn có một con mèo đen, chạy tới chạy lui giữa hai người.
Rất hoạt bát.
“Người đó...”
Quyền Tư Minh sững sờ, kéo mạnh Lệ Tuy Châu bên cạnh một cái, “Anh mau nhìn xem! Người đó có phải là Diệp Tang không?”
Lệ Tuy Châu đang nghe điện thoại, bị anh ta kéo một cái, khóe mắt nhìn sang, không khỏi sững sờ, nói với người trong điện thoại một câu “Lát nữa nói sau”, rồi cúp máy.
“Đi, chúng ta qua đó xem sao.” Quyền Tư Minh kéo Lệ Tuy Châu.
Lệ Tuy Châu hơi nheo mắt, theo bản năng sờ lên cổ.
Băng cá nhân vẫn còn.
Hai người xuống lầu, đi về phía sâu trong viện điều dưỡng, khi đến trước một cánh cổng lớn dẫn ra bãi cỏ bên đó, thì bị bảo vệ ở cửa chặn lại.
“Hai vị tiên sinh xin dừng bước, bên trong không thể vào.”
Quyền Tư Minh nhướng mày, “Không thể vào? Tại sao bên trong lại có người?”
Bảo vệ nói: “Bệnh nhân.”
“Các anh đây...” Quyền Tư Minh có chút tò mò, “Bệnh nhân gì mà có thể khiến viện điều dưỡng các anh, mở riêng cho cô ấy một khu vực lớn như vậy?”
Những người có thể đến viện điều dưỡng Hà Sơn đều không phú thì quý, hơn nữa chuyện này cũng không phải bí mật gì, bảo vệ liền nói.
“Người nhà của vị bệnh nhân bên trong, đã quyên góp cho viện điều dưỡng năm trăm triệu, yêu cầu riêng một mảnh đất, xây một căn nhà gỗ, để người nhà cô ấy ở, ngoại trừ nhân viên phụ trách theo quy định, tất cả người ngoài khác đều không được vào.”
“Nhiều tiền thật đấy cô em này...” Quyền Tư Minh lẩm bẩm.
Đuôi mắt Lệ Tuy Châu nhếch lên, “Cô ấy tên là gì?”
Bảo vệ cười ngượng ngùng, “Cái này là bảo mật.”
Quyền Tư Minh nở nụ cười với bảo vệ, “Cô gái bên trong là bạn của chúng tôi, không cho chúng tôi vào, anh có thể thông báo một tiếng được không?”
Bảo vệ khựng lại, lắc đầu.
Quyền Tư Minh liếm môi, rút từ trong ví ra một xấp tiền.
Khoảng một ngàn.
Bảo vệ liếc anh ta: “Tôi gác cổng ở đây, một tháng mười vạn.”
Quyền Tư Minh: “...”
Bảo vệ: “Hôm nay cho dù anh đưa tôi mười vạn, tôi cũng sẽ không đi đâu, nếu không, công việc thần tiên bát cơm sắt thu nhập mười vạn một tháng nửa đời sau của tôi sẽ mất hết.”
Quyền Tư Minh: “...”
Thật muốn lấy tiền đập chết anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)