Đọc trên web
Diệp gia.
Nghe tiếng tút tút báo bận, Diệp Điềm tức giận ném thẳng điện thoại.
Cô ta ngẩng đầu nhìn lên tầng 3, 2 bàn tay siết chặt đến trắng bệch, đáy mắt tràn ngập sự oán độc.
Diệp Tang...
Ba năm rồi, đáng lẽ nó phải chết ở bên ngoài mới đúng!
Chứ không phải là lại trở về!
Trở về thì cũng thôi đi, lại còn phá nát toàn bộ phòng nghệ thuật của cô ta!
Dựa vào cái gì chứ?
Má Vương đi tới, “Nhị tiểu thư...”
“Bà gọi tôi là gì?” Diệp Điềm quay ngoắt đầu lại nhìn bà ta, ánh mắt âm lãnh.
Cô ta mặc một chiếc váy màu hồng, cả người trông vừa đáng yêu vừa xinh đẹp.
Nhưng lúc này, lại lộ ra vẻ ác độc và cay nghiệt.
Má Vương trở nên dè dặt, “Nhị... tiểu thư?”
“Tôi là đại tiểu thư! Cái nhà họ Diệp này chỉ có thể có một tiểu thư là tôi thôi!”
Diệp Điềm hung hăng vung tay, gạt bay toàn bộ đồ đạc trên bàn xuống đất.
Má Vương sợ hãi run rẩy, “Tiểu thư, đó là đồ thiếu gia dặn dò...”
“Thiếu gia, thiếu gia...”
Rõ ràng cô ta cũng là em gái của anh, rõ ràng lúc Diệp Tang không có ở đây, anh đối xử với cô ta tốt như vậy, cô ta muốn cái gì anh cũng cho.
Nhưng bây giờ Diệp Tang vừa về, tình yêu thương của anh lập tức chuyển hết sang cho Diệp Tang, thậm chí đến lời cô ta nói anh cũng không muốn nghe hết!
Con tiện nhân!
Hồ ly tinh!
Diệp Tang, cái nhà này, mày đừng hòng ở lại!
Diệp Điềm ngồi phịch xuống sô pha, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lẽo.
Má Vương không dám lên tiếng, lẳng lặng dọn dẹp những mảnh vỡ trên mặt đất.
Mười phút sau.
Có xe chạy vào trong sân.
“Nhị...” Má Vương vừa bước vào, lời đến khóe miệng vội vàng đổi lại, “Tiểu thư, thiếu gia về rồi.”
Diệp Điềm hơi sững sờ, lập tức đứng dậy, chỉnh đốn lại bản thân từ trên xuống dưới, mang theo nụ cười ngọt ngào chạy ra ngoài, “Anh...”
Lời còn chưa dứt, cô ta đã nhìn thấy cô gái bước xuống từ ghế phụ.
Giọng nói im bặt.
Diệp Tang, thật sự là Diệp Tang.
Tóc cài trâm gỗ, cổ tay đeo chuỗi hạt Phật, làn da trắng đến trong suốt, đôi mắt đen láy đến rợn người.
Cho dù ăn mặc có giản dị đến đâu, cũng đẹp đến mức kinh tâm động phách.
Y hệt như năm mười tám tuổi.
Nhưng, đây là dáng vẻ của cô ba năm trước.
Đã ba năm trôi qua rồi!
Tại sao cô vẫn như vậy?
Móng tay Diệp Điềm bấu chặt vào gấu váy, đáy mắt tràn ngập sự oán hận và ghen tị.
“Diệp Điềm.” Diệp Từ Thanh nhíu mày, gọi cô ta một tiếng.
“A!” Diệp Điềm hoàn hồn, lập tức thay đổi biểu cảm ngọt ngào, nhào về phía Diệp Từ Thanh, “Anh hai, em nhớ anh chết mất!”
Diệp Từ Thanh lách mình né tránh.
Vồ hụt, nét mặt Diệp Điềm hơi cứng lại, có chút tủi thân, “Anh, lâu lắm rồi em mới gặp anh, anh cũng không cho em ôm nữa.”
“Trước đây anh từng cho em ôm sao?” Ánh mắt Diệp Từ Thanh thanh lãnh, mặt không cảm xúc, “Vẫn là dẹp cái bộ dạng đó của em đi.”
Anh cùng Diệp Tang bước vào nhà.
Trước đây Diệp Điềm rất thích ôm anh.
Đó là bởi vì, anh là con trai độc nhất của Diệp gia, cho dù hiện tại anh say mê y học, quyền thừa kế của Diệp gia vẫn nằm trên người anh.
Lưu Nga không sinh được con trai, nên luôn tỏ ra là một người mẹ hiền từ trước mặt anh, dạy dỗ Diệp Điềm cũng dùng đủ mọi tâm cơ để lấy lòng anh.
Anh chỉ là không bận tâm, cũng không mấy khi ở nhà, hơn nữa dù sao đi nữa, Diệp Điềm cũng là em gái ruột của anh, Diệp gia không thiếu tiền, chuyện ăn uống chi tiêu tự nhiên sẽ không để thiếu thốn.
Anh đã nói với Diệp Điềm rất nhiều lần, không cần phải lấy lòng anh như vậy.
Vô ích.
Diệp Điềm đều sẽ nói: “Anh là anh trai của em, anh đối xử với em tốt như vậy, em gái đối xử tốt với anh trai sao có thể gọi là lấy lòng được chứ.”
Diệp Từ Thanh không bận tâm, nhưng cũng chưa từng thân cận với cô ta như vậy.
Tâm tư của một cô gái nhỏ, có giấu giếm thế nào, cũng không thể giấu kín bưng được.
Màn kịch vừa rồi của cô ta, rõ ràng là diễn cho Diệp Tang xem.
Diệp Tang đã sống bao nhiêu năm, cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua?
Chỉ là cô không thèm chấp nhặt với một đứa trẻ con.
Cái nhà họ Diệp này, Diệp Tang ở cũng được mà không ở cũng chẳng sao.
Cô muốn quay về, chẳng qua là vì lúc nãy ở bệnh viện nghe thấy câu “Diệp Điềm nói cô ấy chết rồi” của Lâm Tuấn Song, nên về tính sổ mà thôi.
Nếu Diệp Điềm thật sự ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài, thì sẽ không có chuyện gì.
Nhưng, nếu cô ta cứ chứng nào tật nấy...
Diệp Tang làm gì, anh sẽ không cản.
Anh học y chính là vì Diệp Tang.
Giới hạn cuối cùng của anh, cũng là Diệp Tang.
Diệp Điềm nhìn bóng lưng của họ, đáy mắt là một mảnh oán độc.
Hồ ly tinh chết tiệt!
Vừa mới về, đã câu mất hồn của anh trai rồi!
Tổng cộng tám món.
Diệp Tang ngồi ở một đầu bàn ăn.
Diệp Điềm ngồi ở đầu kia.
Diệp Từ Thanh gắp một miếng cá, nhìn những cái xương dăm li ti bên trong, nhíu mày nói với má Vương: “Giống như ba năm trước, sau này cá xuất hiện trên bàn ăn trong nhà đều không được có xương.”
Má Vương rụt cổ lại, vội vàng vâng dạ.
Diệp Điềm cắn răng, lên tiếng, “Em thích ăn cá có xương!”
Diệp Từ Thanh trầm giọng nói, “Diệp Điềm, đừng có làm loạn ở đây.”
Diệp Điềm cắn môi, có chút tủi thân, “Nhưng em thật sự thích...”
Diệp Từ Thanh ngước mắt nhìn cô ta, “Em chưa bao giờ ăn cá.”
Diệp Điềm ở Diệp gia, chưa bao giờ ăn cá, nhưng cô ta uống súp cá.
“Em... bây giờ muốn ăn.” Diệp Điềm vẻ mặt tủi thân nói.
“Thích đúng không?”
Diệp Tang ngước mắt lên, tay ấn vào mép đĩa cá, dùng sức một cái, đẩy trượt cả đĩa lẫn cá đến trước mặt Diệp Điềm.
Cô vắt chéo chân, một tay chống cằm tựa lên bàn, đôi mắt đen nhánh, cứ như vậy bình thản nhìn cô ta, “Ăn đi.”
Diệp Điềm không ngờ cô lại sảng khoái như vậy, không khỏi nghẹn họng.
Cô ta cắn răng, cầm đũa lên, gắp một miếng thịt cá.
Nhưng mãi vẫn không đưa vào miệng.
Diệp Tang cứ cười nhìn cô ta, ngón tay gõ từng nhịp xuống mặt bàn, “Diệp Điềm, nghe nói, mày ở bên ngoài đồn tao chết rồi.”
Giọng điệu nhẹ bẫng, rõ ràng vô cùng bình tĩnh, nhưng lại có chút rợn người.
Ngón tay, như gõ thẳng vào tim cô ta.
Từng nhịp, từng nhịp.
Cô chính là một con quái vật!
Tay Diệp Điềm run lên, ánh mắt nhìn về phía Diệp Từ Thanh.
Diệp Từ Thanh đang bóc tôm, căn bản không thèm nhìn cô ta.
Diệp Điềm đặt đũa xuống, vẻ mặt tủi thân, “Chị là chị của em, sao em có thể ở bên ngoài nói chị chết rồi được chứ, chỉ là chị đột nhiên mất tích, không ai biết sống chết ra sao...”
“Thế à?” Diệp Tang mang dáng vẻ lười biếng, cười như không cười nhìn cô ta.
Diệp Điềm gật đầu, “Thật mà.”
“Ăn cá đi.” Diệp Tang hất cằm về phía con cá trước mặt cô ta.
Nhìn con cá trong đĩa trước mặt, khóe miệng Diệp Điềm giật giật.
Diệp Tang cười híp mắt: “Ăn đi chứ.”
Diệp Điềm nhìn cô đang cười, lại nhìn Diệp Từ Thanh đang bóc tôm, hít sâu một hơi, cầm đũa lên lần nữa, lại gắp miếng thịt cá kia lên.
Tay Diệp Điềm run rẩy, nhìn chằm chằm miếng cá trên đũa rất lâu, dưới ánh mắt của Diệp Tang, và sự phớt lờ của Diệp Từ Thanh, cô ta hung hăng ném đôi đũa đi, “Tự nhiên tao không muốn ăn nữa.”
“Sao nào, mày nói tao chết, là tao chết, cả Vân Thành đều biết tao chết rồi, bây giờ mày nói mày không nói, là mày không nói sao?”
Diệp Tang đứng dậy khỏi chỗ ngồi, không nhanh không chậm bước về phía cô ta, giọng điệu chậm rãi, “Bây giờ, lại là tự mày nói mày thích ăn cá có xương, mày muốn ăn thì ăn, mày nói không muốn ăn là không ăn sao?”
“Đây là nhà tao, tao muốn ăn thì ăn! Không muốn ăn thì không ăn!” Diệp Điềm cứng cổ, lý lẽ hùng hồn nói.
“Nhưng mà, đây là bữa cơm của tao mà.” Diệp Tang mỉm cười, nhặt đôi đũa cô ta vừa ném lên, lần thứ ba gắp miếng cá kia, đưa đến bên miệng cô ta, “Mày tự ăn, hay để tao đút cho mày?”
“Mày... tao...” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Điềm trắng bệch, nhìn về phía Diệp Từ Thanh, “Anh... anh hai... anh nhìn chị ta kìa!”
“Cho dù em thích uống súp cá hầm, cá trong nhà cũng chưa bao giờ có xương, hơn nữa, lúc nãy anh về không thấy trong nhà có cá, cũng không bảo má Vương làm cá, con cá này là người làm ra ngoài mua tạm, và cố tình mua loại nhiều xương.”
Diệp Từ Thanh rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói thanh lãnh.
“Diệp Điềm, nếu em và mẹ em ngoan ngoãn an phận, Diệp gia sẽ nuôi hai người cả đời, cổ phần tài sản công ty cũng có phần của em, nếu không an phận, một xu cũng không lấy được.
Em không cần hết lần này đến lần khác thăm dò anh, hoặc thăm dò em ấy, em không được lợi lộc gì đâu, tính tình em ấy không tốt, tính tình của anh chính là em ấy, ba năm trước em đã từng thấy rồi.”
Anh rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Điềm, “Bây giờ em chỉ có hai lựa chọn, một là tự ăn, còn có cơ hội nhặt xương, hai là để em ấy đút cho em.”
Diệp Điềm bấu rách cả lòng bàn tay mình, bị thái độ thiên vị không hề che giấu này của anh chọc tức đến mức đáy mắt lập tức dâng đầy sự oán độc, không thèm che đậy nữa, “Tao cứ không ăn thì sao! Dù sao cái nhà này, có tao thì không có Diệp Tang! Có Diệp Tang thì không có tao!”
Diệp Từ Thanh: “Người đâu, dọn đồ cho nhị tiểu thư chuyển ra ngoài.”
“Anh?!” Diệp Điềm thấy anh làm thật, khiếp sợ hét lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
