Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Ý Ý, tối nay đến nhà ăn cơm nhé?]
Bố mẹ Tống Dương vừa trở về từ chuyến du lịch vòng quanh thế giới, cũng nhận ra sự kỳ lạ của con trai. Họ bảo Tống Dương gọi Thẩm Ý đến nhà ăn cơm, nhưng cậu hoàn toàn làm ngơ, rõ ràng hai người đang cãi nhau.
Không còn cách nào khác, mẹ Tống Dương chỉ có thể tự mình gửi tin nhắn này cho Thẩm Ý.
Nhận được tin nhắn này, Thẩm Ý như nhìn thấy cứu tinh.
Ba ngày trước, cô đã quyết tâm xin lỗi Tống Dương, bảo cậu đợi cô tan học.
Nhưng Tống Dương thì sao?
Cậu ta lại về sớm!
Mười phút trước khi tan học, cậu giơ tay xin phép đi vệ sinh, rồi biến mất luôn!
Hai ngày tiếp theo cũng y như vậy.
Mỗi lần Thẩm Ý muốn nói chuyện tử tế với Tống Dương, cậu đều tìm đủ lý do để tránh né.
Nhưng loại chuyện này cũng không tiện nói trong lớp, nên cứ thế kéo dài đến tận bây giờ.
Thẩm Ý nghĩ, dù Tống Dương có tránh cô đến đâu, chẳng lẽ cậu ta không về nhà sao?
Tuyệt.
Tan học sẽ trực tiếp đến nhà họ Tống, ăn cơm xong rồi chặn Tống Dương để xin lỗi, cậu ta chạy không thoát đâu!
Thẩm Ý sắp xếp mọi thứ rất hoàn hảo, nhưng không ngờ khi tan học lại gặp phải “yếu tố bất ngờ” – Văn Khuyết.
Thấy Thẩm Ý đầy vẻ bối rối, Văn Khuyết quen thuộc với sự lơ đễnh của cô, liền chủ động nhắc nhở: “Tối hôm trước anh đã nhắn tin cho em, nói hôm nay cùng ăn tối.”
Thẩm Ý: “!”
Đúng là có chuyện này.
Xong rồi! Chắc hẳn dạo này cô bị Tống Dường làm cho tức đến mức ngu người, nên mới có thể quên mất việc quan trọng như đi ăn tối riêng với Văn Khuyết.
Thẩm Ý mang vẻ mặt “trời sập rồi”.
Phải làm sao đây?
____
Cuộc chiến tranh lạnh đơn phương giữa Tống Dương và Thẩm Ý chính thức bắt đầu. Nhưng so với việc tự mình chiến tranh lạnh với Tống Dương, điều khiến Thẩm Ý hoảng sợ hơn là—
Tống Dương tỉnh táo, lại còn... lại còn... chăm chú nghe giảng!
Quá kinh dị. Thật sự quá kinh dị luôn.
Sự bất thường của Tống Dương khiến Thẩm Ý cứ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ cậu ngoài mặt giả vờ nghe giảng, thực ra đang âm thầm lên kế hoạch mưu sát mình. Nghĩ tới đây, Thẩm Ý đành phải cầu cứu Mạnh Tử Hàm.
Mạnh Tử Hàm bình thản uống một ngụm sữa: “Cậu đừng nói quá lên thế, Tống Dương chỉ là ban ngày không ngủ thôi, chứ có phải đang mài dao đầu giường cậu đâu.”
Thẩm Ý bĩu môi: “Hai chuyện này đáng sợ ngang nhau đấy.”
Mạnh Tử Hàm thật sự bó tay: “Tống Dương đâu phải từ nhỏ đến lớn đều ngày đêm đảo lộn như thế, bố mẹ cậu ấy đi du lịch vòng quanh thế giới mấy hôm nay chắc cũng sắp về rồi, gần đây cậu ấy điều chỉnh lại giờ giấc cũng là bình thường thôi mà?”
Câu nói này khiến Thẩm Ý bừng tỉnh.
Ờ nhỉ. Tống Dương đâu phải ma cà rồng ngày ngủ đêm thức, chỉ là lúc bố mẹ không có nhà thì cậu mới đảo lộn sinh hoạt thôi, chẳng qua lần này bác trai bác gái đi du lịch lâu quá, cô cũng gần như quen với bộ dạng này của Tống Dương rồi.
Nhưng mà... Thẩm Ý ngạc nhiên nhìn Mạnh Tử Hàm: “Sao cậu biết giờ giấc sinh hoạt của Tống Dương phụ thuộc vào việc bố mẹ cậu ấy có ở nhà không?”
Cô nhớ hình như chưa từng kể chuyện này cho Mạnh Tử Hàm mà.
Mạnh Tử Hàm ngẩn ra một chút, rồi đáp: “Rõ ràng mà, mỗi lần mẹ Tống Dương đăng ảnh du lịch lên vòng bạn bè, là y như rằng ban ngày cậu ấy cứ ngái ngủ như thế.”
Thẩm Ý cảm thán thật lòng: “Ra là vậy, cậu quan sát kỹ thật đấy!”
Mạnh Tử Hàm chuyển chủ đề, hỏi: “Mà này, hai người cứ chiến tranh lạnh thế này, cậu không định xin lỗi cậu ấy à?”
“...Hả?”
Thẩm Ý lập tức đập bàn: “Còn bắt tớ xin lỗi cậu ta? Vì cái gì chứ?”
Cú đập bàn của Thẩm Ý khiến không ít người xung quanh ngoái lại nhìn, còn cô thì đau đến mức kêu oai oái.
Mạnh Tử Hàm dịu dàng xoa lòng bàn tay cho Thẩm Ý, nói: “Thật ra cậu làm vậy là không đúng, bạn bè đồng giới và người khác giới theo đuổi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, không thể đánh đồng được. Nếu có một nam sinh cậu không thích theo đuổi cậu, mà Tống Dương lại kể hết sở thích của cậu cho người ta, cậu không tức à?”
Thẩm Ý không chịu nhận ví dụ này, cô ngồi thẳng lưng: “Nhưng Giang Nguyệt vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng, lại còn chăm chỉ nữa, sao mà giống được?”
Nếu cô là con trai, chắc cũng thích kiểu người như Giang Nguyệt thôi! Vừa hoàn hảo không có khuyết điểm, lại còn khiến người ta muốn bảo vệ, tuyệt vời quá còn gì!
Dù có hiểu lầm gì với Giang Nguyệt, Thẩm Ý vẫn thật lòng cảm thấy cô ấy là một cô gái cực kỳ tốt, nên mới hy vọng Tống Dương có thể có một bạn gái xuất sắc như vậy, “...Không phải vấn đề người đó có xuất sắc hay không.”
Mạnh Tử Hàm nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng cũng tìm ra ví dụ hợp lý: “Nếu chỉ cần xuất sắc là được, thì giả sử Hứa Thanh Chiết lớp mình muốn theo đuổi cậu, tớ cứ thế ‘bán’ cậu cho cậu ta, cậu có chịu không?”
Hứa Thanh Chiết, át chủ bài thần bí khác của lớp A. Hình như cũng là học sinh nghèo, nhưng lại có thể ở nơi toàn thiên tài như lớp A mà giữ được vị trí “thống trị” chẳng kém gì Văn Khuyết. Hứa Thanh Chiết được vô số thầy cô nhận xét là thiên tài tư duy tự nhiên, giải thưởng các loại thi đấu cầm về mỏi tay.
Chỉ tiếc là, cậu ta dường như không hoàn toàn tập trung vào việc học, nghe đồn sống bằng cách thu “phí bảo kê” ở trường khác, trên người cũng thỉnh thoảng có vài vết thương chứng minh lời đồn đó. Khác với cảm giác xa cách lạnh lùng ẩn dưới vẻ ngoài ôn hòa của Văn Khuyết, Hứa Thanh Chiết đúng kiểu cô độc đến cực điểm.
Thái độ của Hứa Thanh Chiết khiến Thẩm Ý nhìn cậu ta cũng thấy ghét lây.
Thẩm Ý lắc đầu: “...Cậu ta thì không bao giờ, tớ ghét cậu ta.”
Mạnh Tử Hàm nhìn ra ngay, Thẩm Ý đã hoàn toàn lạc đề.
Đôi lúc cô ấy cũng thấy nói lý với Thẩm Ý thật đau đầu, đành phải nói thẳng ra, chọn một logic mà Thẩm Ý có thể tiếp nhận: “Nhưng cậu làm vậy chỉ vì cái bánh kem thôi, bản chất là cậu đang lợi dụng Tống Dương. Điều cậu ghét nhất, tại sao đổi lại là Tống Dương thì cậu lại không hiểu lý do cậu ấy giận?”
Mặt Thẩm Ý lập tức trắng bệch. Cô không thể phản bác được gì.
Mạnh Tử Hàm tiếp tục: “Cậu dựa vào việc Tống Dương sẽ không thật sự giận cậu, nên mới làm tới như vậy. Thẩm Ý, lần này cậu thật sự sai rồi, nghĩ kỹ xem nên xin lỗi cậu ấy thế nào đi.”
Thẩm Ý: “...Tớ biết rồi.”
Hai người vừa bàn vừa rời khỏi căng tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






