Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Thanh Diên từ hợp tác xã cung tiêu bước ra, trên tay xách túi hạt giống mà giáo sư Ngụy đã chỉ đích danh yêu cầu.
Đã một tuần trôi qua kể từ trận bão hôm trước.
Anh đang chờ ai sao?
Đáng tiếc, suốt một tuần qua, không có người ngoài nào đến.
Tống Thanh Diên vừa đi tới cổng tòa nhà cơ quan binh đoàn thì nghe có người gọi.
“Tống Thanh Diên!”
Giọng một cô gái vang lên trong hơi thở gấp gáp, đầy sảng khoái.
Tống Thanh Diên quay đầu lại, trước mắt là một cô gái nhanh nhẹn, dáng người thẳng thắn.
Tóc cắt ngắn kiểu thể thao, chạy một mạch tới, trán lấm tấm mồ hôi.
“Quả nhiên anh ở đây!”
Nhan Tiểu Đào nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt nhìn Tống Thanh Diên lấp lánh.
Tống Thanh Diên khẽ nhíu mày, mím môi không nói.
Cô con gái nhỏ của thủ trưởng Nhan dành nhiều thiện cảm cho anh. Với người khác có lẽ là chuyện cầu còn không được, nhưng trong mắt Tống Thanh Diên, Nhan Tiểu Đào cũng không khác các đồng chí nữ khác là bao.
Ngay lần đầu thủ trưởng Nhan bày tỏ ý định muốn tác hợp, Tống Thanh Diên đã nghiêm túc bày tỏ thái độ từ chối.
Công việc quá bận, không có thời gian nghĩ đến chuyện cá nhân.
Nhưng Nhan Tiểu Đào hoàn toàn không để tâm. Cô ấy bình thản nói rằng mình cũng đang học đại học ở thủ đô, bình thường sẽ không ảnh hưởng đến công việc của anh, chỉ muốn xác lập quan hệ, sau này có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm.
Tống Thanh Diên khéo léo từ chối, mỗi lần đều dứt khoát.
Đáng tiếc, nhiệt tình của đồng chí Nhan Tiểu Đào không vì thế mà giảm bớt.
Cô ấy cười tươi rút ra một chiếc khăn quàng màu xám, đưa cho Tống Thanh Diên, giọng có chút tự hào:
“Này, tặng anh.”
Tống Thanh Diên lùi lại mấy bước, giọng lạnh nhạt:
“Tôi không nhận đồ.”
Lời vừa dứt, Nhan Tiểu Đào đột nhiên nhìn thấy ai đó, phấn khích gọi lớn:
“Anh! Em ở đây!”
Tống Thanh Diên quay đầu theo, khẽ sững lại.
Văn Hy mặc bộ đồ sáng màu đứng bên cạnh Nhan Nhất Tiên.
Gương mặt Văn Hy không biểu cảm, ánh mắt bình tĩnh như nhìn thấu mọi thứ, lặng lẽ nhìn Tống Thanh Diên và Nhan Tiểu Đào.
Bốn người đứng trước cổng khu cơ quan tấp nập người qua lại, nhất thời rơi vào im lặng.
Sáng sớm, Nhan Nhất Tiên đã bị ba gọi vào văn phòng, dặn anh ấy ra ga tàu đón Nhan Tiểu Đào.
Cô em gái không khiến người ta yên tâm ấy chỉ nói ngày về, hoàn toàn không nói đi chuyến tàu nào.
Nhan Nhất Tiên đến ga tàu, kết quả đón hụt.
Đợi hơn hai tiếng, sau khi nhiều lần xác nhận với nhân viên rằng tất cả các chuyến tàu từ thủ đô đều đã đến, anh ấy mới chán nản rời ga.
Không cần nói cũng biết, đồng chí Nhan Tiểu Đào lại tự ý hành động, lén rời đi.
Nhan Nhất Tiên bảo người lính cần vụ lái xe về trước, còn mình ghé hợp tác xã cung tiêu mua ít đồ.
Ngay trước cửa hợp tác xã cung tiêu, anhấy tình cờ gặp Văn Hy đến mua đồ sinh hoạt.
Văn Hy đã đợi tròn hai ngày, cuối cùng cũng chờ được một ngày nắng rực rỡ.
Sau khi phơi khô chiếc áo khoác quân đội đã lau sạch, lúc gấp lại, cô phát hiện phần cổ tay và khuỷu tay đã sờn rách, chỉ bung ra.
Văn Hy suy nghĩ một chút, lấy kim chỉ, cẩn thận vá lại từng chỗ, rồi mới gấp gọn bỏ vào túi, chuẩn bị lát nữa mang đến binh đoàn trả.
Nói ra thì, những kỹ năng sinh hoạt này đều là học được ở nhà họ Vương trong kiếp trước.
Vương Sơn Phong là người cực kỳ coi trọng thể diện. Bất kể lúc nào, ở đâu, chỉ cần dẫn theo con trai út ra ngoài, Vương Hiếu nhất định phải được ăn mặc tươm tất, gọn gàng, bảnh bao.
Dưới áp lực cao độ như vậy của Vương Sơn Phong, Văn Hy chỉ mất chưa đến một tháng đã thành thạo toàn bộ những kỹ năng sinh hoạt cần thiết.
…
“Cô chuẩn bị về rồi à?”
Nhan Nhất Tiên thấy trên tay Văn Hy xách đầy túi lớn túi nhỏ, liền tò mò hỏi.
Văn Hy giơ chiếc túi lớn hơn trong tay lên:
“Tôi phải đến tòa nhà cơ quan của binh đoàn một chuyến, mang quần áo tiểu đoàn trưởng Tống để quên trả lại.”
Nghe thấy tên Tống Thanh Diên, Nhan Nhất Tiên khẽ khựng lại, do dự một lát rồi vẫn hỏi:
“Lần trước hai người…”
“Không có chuyện gì lớn.”
Nụ cười trên mặt Văn Hy nhạt đi vài phần.
Nhan Nhất Tiên nhạy bén nhận ra điều đó, lập tức đổi đề tài:
“Nếu cô cũng đến binh đoàn, vừa hay chúng ta đi cùng đường.”
Hai người sóng vai bước đi, Nhan Nhất Tiên chủ động bắt chuyện:
“Văn Hy, nhà ăn của chúng tôi gần đây đổi trưởng ban bếp rồi, nấu món Nam rất ngon, đặc biệt là món thịt kho tàu, nhiều đồng chí miền Nam ăn xong đều bảo vừa ngọt vừa hao cơm.”
“Hôm qua ông ấy làm sườn chua ngọt, khi nào có dịp tôi mang cho cô nếm thử.”
Nghĩ đến việc Văn Hy có thói quen mang theo kẹo bên người, Nhan Nhất Tiên đoán cô hẳn là người thích vị ngọt.
“Cơm ở nhà ăn binh đoàn… chúng tôi cũng có thể ăn sao?”
Nhan Nhất Tiên suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp:
“Thỉnh thoảng tôi mang cho cô một phần nếm thử, chắc là không vấn đề.”
Đang nói chuyện, Nhan Nhất Tiên bỗng nghe thấy tiếng gọi của em gái.
Tống Thanh Diên và Nhan Tiểu Đào cùng xuất hiện trước mặt.
Bốn người nhìn nhau, bầu không khí cứng lại trong hai ba giây.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Văn Hy đã xác định được thân phận của cô gái trẻ xinh đẹp trước mặt.
Em gái của Nhan Nhất Tiên, cũng là đối tượng mà thủ trưởng Nhan từng giới thiệu cho Tống Thanh Diên.
Văn Hy nhìn về phía Tống Thanh Diên, ngoài dự đoán lại chạm thẳng vào ánh mắt dò xét của người đàn ông.
Không ai chịu lùi bước, hai người nhìn nhau thật lâu…
Cuối cùng vẫn là Văn Hy dời ánh mắt đi, tùy ý nhìn sang tư thế từ chối của Tống Thanh Diên.
Cùng với chiếc khăn quàng cổ màu xám trong tay Nhan Tiểu Đào.
Nhìn là biết tặng cho Tống Thanh Diên.
Văn Hy lập tức “kéo khóa miệng” mình lại.
Cô lặng lẽ nhìn Tống Thanh Diên và Nhan Tiểu Đào, không nói gì.
“Tiểu Đào, em về cũng không nói rõ chuyến tàu nào, sáng sớm ba đã bảo anh ra ga đón, kết quả chẳng đón được ai.”
Nhan Nhất Tiên phá vỡ sự im lặng.
Nhan Tiểu Đào rời ánh mắt kinh diễm khỏi Văn Hy, thản nhiên đáp:
“Em trưởng thành rồi, tự biết lo.”
“Anh, đây là ai?” Nhan Tiểu Đào chỉ Văn Hy.
“Văn Hy.”
Người lên tiếng là Tống Thanh Diên.
Vừa dứt lời, ba người đều sững lại.
Văn Hy nhìn Tống Thanh Diên một cái, sắc mặt người đàn ông vẫn bình thường, không nhìn ra trong lòng đang nghĩ gì.
Ánh mắt dò xét của Nhan Tiểu Đào qua lại giữa Văn Hy và Tống Thanh Diên, như thể phát hiện ra chuyện gì đó rất ghê gớm.
Nhan Nhất Tiên khựng lại, đè nén cảm giác bất an dâng lên trong lòng, tiếp tục nói:
“Lão Tống nói không sai, đồng chí Văn Hy đến từ thành phố Ninh.”
Thành phố Ninh.
Cùng một quê với Tống Thanh Diên.
Một đồng chí nữ xinh đẹp như vậy, đứng ở đâu là nơi đó như phát sáng.
Nhan Tiểu Đào học vẽ, nên có đôi mắt giỏi phát hiện và thưởng thức cái đẹp.
Khoảnh khắc nhìn thấy Văn Hy, đừng nói là anh trai cô ấy, ngay cả cô ấy cũng thích.
Ai mà không thích một đồng chí nữ đẹp hơn hoa chứ?
Cũng giống như cách cô ấy nhìn Tống Thanh Diên.
Khí chất thanh lãnh, dung mạo xuất sắc, rất thích hợp làm mẫu luyện vẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)