Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại tiểu thư đổi hôn, ông trùm giàu có cấm dục mặt lạnh tự tay giặt ga giường. Chương 22: Quá Khứ Của Tống Thanh Diên

Cài Đặt

Chương 22: Quá Khứ Của Tống Thanh Diên

Lần gặp lại sau đó, Văn Hy hỏi thêm một câu:

“Tiểu đoàn trưởng Tống bận đến mức không thấy bóng dáng, sao đại đội trưởng Nhan lại rảnh rỗi vậy?”

Nhan Nhất Tiên có chút ngượng ngùng.

Một mặt, đại đội của anh ấy vừa luân phiên rút khỏi tuyến đầu, đang trong giai đoạn nghỉ ngơi điều chỉnh, dưỡng sức.

Mặt khác, ông cụ nhà anh ấy cuối cùng cũng không chịu nổi dáng vẻ lêu lổng của cậu con trai hơn hai mươi tuổi mà vẫn chưa chịu tìm đối tượng, nên định tăng áp lực với đứa con trai bướng bỉnh này.

Lần trước từ thành phố Ninh trở về, vừa về đến văn phòng thủ trưởng, thủ trưởng Nhan đã nghiêm mặt bàn chuyện đại sự đời người với Nhan Nhất Tiên.

“Nhất Tiên, con có đối tượng phù hợp chưa? Tuổi con cũng đến rồi, nên lập gia đình.”

“Vẫn… chưa có.”

Trước mặt ba, Nhan Nhất Tiên chưa chuẩn bị sẵn nên đã nói dối.

“Nếu chưa có người vừa ý, vậy thì đi gặp người mà ba đã chọn cho con.”

Thủ trưởng Nhan vừa nói vừa chỉ vào chữ ký cuối cùng trên báo cáo khám sức khỏe của mình.

“Bác sĩ điều trị ở bệnh viện quân y, cùng tuổi với con. Ba xem rồi, là cô gái chín chắn, đoan trang, vừa hay có thể kiềm lại tính cách nhảy nhót của con.”

Nhan Nhất Tiên không thèm nhìn, lời từ chối bật ra ngay.

“Ba, con không gặp.”

“Thời buổi nào rồi mà còn thịnh hành mai mối do ba mẹ sắp đặt?”

“Từ nhỏ đến lớn, con đều trưởng thành theo yêu cầu của ba, hơn hai mươi năm nay đều đi từng bước đúng khuôn. Có thể để con tự quyết một lần không?”

Hiếm khi Nhan Nhất Tiên nói nghiêm túc như vậy.

“Ba, con muốn kết hôn với người mình thích, không muốn giống thế hệ của ba mẹ, sống tạm bợ cho qua ngày.”

Thủ trưởng Nhan sững người, nhìn đứa con trai đã cao lớn hơn mình rất nhiều hồi lâu. Rõ ràng trong lòng đầy một bụng đạo lý dạy bảo, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Thôi vậy.

Bao năm nay bận rộn công việc, thủ trưởng Nhan hiểu rõ mình quả thực đã thiếu sót với gia đình.

Ông ấy hít sâu một hơi, không ép buộc nữa.

“Cho con tự tìm cũng được. Nhưng con phải nghiêm túc tiếp xúc, thái độ phải đúng đắn, coi đây là một việc quan trọng, phải để tâm hơn.”

“Rõ!” Nhan Nhất Tiên vui hẳn lên, vận khí đan điền đáp thật to.

Dù đã buông lời hào hùng, nhưng Nhan Nhất Tiên vẫn chưa nghĩ ra nên bày tỏ tình cảm với Văn Hy thế nào, trước mắt chỉ đành bịa đại một lý do cho qua chuyện.

“Đại đội chúng tôi tạm thời không có nhiệm vụ, hơn nữa vết thương cũ của tôi tái phát, nên nghỉ ngơi một thời gian.”

Nhan Nhất Tiên nói dối mà mặt không đỏ, tim không loạn.

Văn Hy quan sát anh ấy từ trên xuống dưới, theo bản năng hỏi:

“Vậy tiểu đoàn trưởng Tống thì sao? Anh ấy cũng từng bị thương à?”

“Đương nhiên. Lão Tống là người xuất sắc nhất binh đoàn chúng tôi, tinh anh trong số những tinh anh.”

Nhan Nhất Tiên nhớ đến trận lũ lớn hai năm trước, sắp xếp lại suy nghĩ rồi kể cho Văn Hy nghe một cách sinh động.

Hai năm trước, Túc Châu gặp phải một trận mưa lớn hiếm thấy trong mười năm.

Ban đầu mọi người còn rất vui, có trận mưa này, mùa thu chắc chắn sẽ bội thu.

Nhưng khi cơn mưa xối xả che trời phủ đất kéo dài đến ngày thứ ba, tất cả đều nhận ra có điều không ổn.

Những lòng sông vốn khô cạn biến thành từng dòng kênh rộng, dòng nước đục ngầu lẫn cát vàng cuồn cuộn chảy xiết. Đại đội của Nhan Nhất Tiên đã đi giúp những hộ dân ở vùng trũng thấp di dời, sơ tán…

Ở cửa sông, Tống Thanh Diên đang dẫn các chiến sĩ của đại đội thủy lợi chia đoạn tuần tra.

Quần áo dã chiến của cả đoàn đã ướt sũng từ lâu, nước mưa chảy dọc theo mái tóc ướt đẫm xuống mặt, nhưng Tống Thanh Diên dường như không hề hay biết.

Ánh mắt người đàn ông sắc bén như chim ưng, chăm chú nhìn dòng nước sông đang gầm rú cuồn cuộn.

“Phó đội trưởng! Đoạn số ba có vấn đề!”

Một chiến sĩ toàn thân bùn nước loạng choạng chạy tới, giọng mang theo tiếng khóc:

“Tiểu đội trưởng và mọi người… bờ kênh bị nứt, họ đang cố chặn lại, nước chảy quá mạnh rồi!”

Tống Thanh Diên chấn động trong lòng, biết rằng đã xảy ra chuyện.

Đoạn số ba là khu vực đất khá mềm, một khi vỡ đê, không chỉ ruộng đồng hạ lưu bị phá hủy hoàn toàn, mà hàng chục chiến sĩ trung đội hai đang làm nhiệm vụ gia cố ở vùng trũng phía hạ lưu cũng sẽ lập tức bị lũ cuốn trôi.

“Thông báo về liên bộ, yêu cầu chi viện khẩn cấp! Những người khác, theo tôi!”

Tống Thanh Diên dẫn người đến hiện trường, tình hình còn nghiêm trọng hơn dự đoán.

Một đoạn bờ kênh dài gần mười mét đã xuất hiện những vết nứt dạng mạng nhện, dòng nước đục ngầu phun mạnh qua các khe nứt.

Tiểu đội trưởng và mọi người đang liều mạng dùng bao cát bịt lỗ, nhưng hiệu quả rất nhỏ. Bờ kênh đang lỏng dần và sụp xuống rõ rệt bằng mắt thường.

“Không được! Chặn thế này không nổi!” Tiểu đội trưởng khàn giọng hét lớn, “Phải có người xuống dưới! Lấy thân mình chặn lỗ hổng, tranh thủ thời gian!”

Lời còn chưa dứt, mấy chiến sĩ trẻ đã định nhảy xuống.

“Đứng lại!”

Tống Thanh Diên quát lớn ngăn lại. Anh nhìn quanh:

“Dòng nước quá mạnh, xuống đó sẽ bị cuốn đi ngay!”

Anh nhìn thấy phía trên lỗ vỡ có một cây lớn đang bị nước xói mòn đến mức lung lay sắp đổ.

“Dây thừng! Nhanh!”

Tống Thanh Diên ra lệnh.

Anh nhanh chóng buộc chặt một đầu dây vào tảng đá vững chắc ở xa, đầu kia buộc gọn quanh thắt lưng mình.

“Mọi người ở trên bờ, nghe lệnh tôi, dốc toàn lực ném bao cát! Tôi xuống cố định vị trí, dẫn hướng điểm rơi!”

“Tiểu đoàn trưởng! Quá nguy hiểm! Để tôi đi!” Một tiểu đội trưởng kéo anh lại.

“Tranh thủ thời gian, chấp hành mệnh lệnh!”

Tống Thanh Diên gạt tay đối phương, không do dự bước tới.

Anh men theo bờ kênh trơn trượt, ngược dòng nước hung dữ, gian nan trượt xuống.

Lũ dữ lập tức dâng đến ngực anh, lực va đập khổng lồ gần như muốn kéo bật anh đi.

Anh nghiến răng, dựa vào sợi dây và ý chí kinh người, từng bước tiến đến vị trí nguy hiểm nhất của lỗ vỡ.

Nước lũ lạnh buốt thấu xương, anh dùng lưng mình ghì chặt lớp đất bờ kênh sắp sụp, hai tay dang rộng, cố gắng tăng diện tích cản nước.

“Bao cát! Phía trước bên trái! Nhanh!”

Tống Thanh Diên gào lên, giọng nói gần như bị nhấn chìm trong tiếng gió mưa và lũ dữ, nhưng người trên bờ hiểu được động tác tay của anh.

Bao cát theo chỉ dẫn của anh, rơi chính xác vào vị trí then chốt. Một bao, rồi hai bao…

Tống Thanh Diên như một chiếc đinh thép không thể phá vỡ, đóng chặt giữa dòng lũ, tựa nền móng không thể lay chuyển.

Đột nhiên một con sóng lớn ập tới, sợi dây buộc ở thắt lưng anh căng mạnh, cọ xát vào đá phát ra âm thanh khiến người nghe rợn răng.

Một tảng đá vụn bị nước cuốn trôi đập mạnh vào thái dương anh, máu lập tức trào ra, hòa cùng nước mưa chảy xuống.

“Tiểu đoàn trưởng!” Người trên bờ kinh hô.

Tống Thanh Diên chỉ lắc đầu, lau đi dòng máu che mắt, giọng vẫn vững vàng:

“Tiếp tục! Đừng dừng! Nhắm vào phía sau tôi!”

Tất cả bao cát vào vị trí, tình thế nguy hiểm tạm thời được khống chế. Tống Thanh Diên ngâm mình trong nước đến mức gần như kiệt sức.

Các chiến sĩ luống cuống kéo anh lên bờ. Toàn thân anh lạnh cứng, vết thương ở thái dương vẫn rỉ máu.

Anh không để ý đến vết thương của mình, loạng choạng đi đến bờ kênh, cẩn thận kiểm tra phần đã gia cố.

“Còn cần… thêm một lớp vải chống nước… nén chặt…”

Tống Thanh Diên thở dốc, nói với Nhan Nhất Tiên vừa chạy tới xong thì ngất lịm xuống đất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc