Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới Chương 12: Tiểu Nhân Giở Trò Quấy Phá.

Cài Đặt

Chương 12: Tiểu Nhân Giở Trò Quấy Phá.

"Tây nha đầu, khi con còn nhỏ thân thể yếu ớt, thường xuyên đau ốm, là do xung khắc với Tần gia mà ra. Vị Xích Nguyên lão đạo kia nói mệnh cách của con kỳ lạ, nên mới sớm ghi tên con vào danh nghĩa chủ mẫu, dùng sự thanh quý của mẹ cả để trấn áp, rồi cho con rời nhà sống, như vậy mới vẹn cả đôi đường, vậy mới đưa con về nhà cũ. Tổ mẫu biết trong lòng con có oán, oán chúng ta để con ở nhà cũ nuôi dưỡng mười năm, nhưng đó cũng là chuyện tốt cho cả đôi bên."

Tần lão thái thái nhìn Tần Lưu Tây, thản nhiên nói: "Những năm này, Tần gia cũng không thiếu thốn chi dùng của con, người sắp xếp cũng coi như tận tâm tận lực, nuôi con đến bây giờ. Tần gia đối với con, nói vô tình, nhưng cũng có ân."

Tần Lưu Tây ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt bà, đáy mắt không gợn sóng.

Lời Tần lão thái thái nói cũng không sai, vô tình, có ân, là ơn sinh dưỡng, ơn nuôi nấng, chỉ là thiếu sự đồng hành dạy dỗ, nhưng trước đó, cũng đã hình thành quan hệ nhân quả rồi.

Tần Lưu Tây đứng dậy, hướng Tần lão thái thái hành lễ.

Tần lão thái thái không hiểu sao trong lòng lại càng khó chịu, cắn đầu lưỡi, tiếp tục nói: "Trong lòng con có oán, tổ mẫu hiểu. Nhưng con mang họ Tần, tên con trên gia phả Tần gia được ghi là đích trưởng nữ của trưởng phòng Tần gia, chỉ cần tên con còn ở đó một ngày, con vẫn là nữ nhi Tần gia, đại tiểu thư của trưởng phòng."

"Tổ phụ bọn họ đều đã bị tước quan, con còn tính là đại tiểu thư gì chứ?" Tần Lưu Tây cười giễu cợt.

Tần lão thái thái cắn môi, nói: “Điều đó cũng không thể thay đổi việc chúng ta từng là gia đình quan lại. Ta cũng không muốn vòng vo với con, Tần gia chúng ta bị hoàng thượng tịch biên lưu đày, con có biết chút gì về nguyên do bên trong không?”

“Xin nghe tường tận.”

Tần lão thái thái nhắm mắt, vẻ mặt nhẫn nhịn.

Vương thị thấy vậy, liền nói: “Tổ phụ con là Quang Lộc Tự khanh, đứng hàng tam phẩm, vào dịp tế tự Thái Miếu tháng bảy, vì con dê đầu đàn trong tam sinh dùng để tế lễ bỗng dưng chết không rõ nguyên nhân, bị cho là điềm gở, khiến hoàng thượng nổi giận...”

Nhưng hiện tại, con dê trong tế lễ lại đột ngột ngã xuống đất mà chết, còn chảy máu ở bảy khiếu, bị dâng tế cho tổ miếu, tự nhiên bị coi là điềm gở bất kính, càng có ý ám chỉ thiên tử bất nhân.

Thiên tử giận dữ, thây phơi ngàn dặm.

Tần Nguyên Sơn, Quang Lộc Tự Khanh, giám sát không tốt, lại thêm Mông Quý Phi, kẻ vốn là đối đầu với Tần gia, thổi gió bên gối, tội danh bất kính bất trung chồng chất giáng xuống, Tần gia ngay cả tiếng phản kháng cũng không có, lập tức tan đàn xẻ nghé, đại gia sụp đổ.

Vương thị nói đến đây, nắm chặt tay, mím môi.

Tần Lưu Tây nói: “Trong trường hợp quan trọng như vậy, sao tổ phụ có thể sơ ý, chuyện này, chắc chắn có kẻ tiểu nhân giở trò!”

Tần lão thái thái có chút kinh ngạc trước sự nhạy bén của nàng, nghiến răng nghiến lợi hận nói: “Con nói không sai. Tổ phụ con, vốn tính cẩn trọng, trường hợp quan trọng như vậy, tự nhiên không dám lơ là chút nào, nhưng phòng như thế nào đi nữa, vẫn là bị kẻ khác thừa cơ lợi dụng!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc