Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoắc Trầm dừng tay bước nhanh ra, che hộp tiền lại ai oán nhìn Tiểu Đào: "Tiểu Đào, không cần a muội giúp ta làm mì sợi, lại giúp ta làm bánh nướng, còn mang tới tương thịt cho ta, ta thật sự không thể cầm mười văn này của muội, nếu cầm ta cả đời này phải suy nghĩ."
Tiểu Đào cũng thực cố chấp, trừng mắt hạnh nhìn hắn, ngữ khí kiên định nói: "Thiếu nợ thì phải trả tiền đấy là việc thiên kinh địa nghĩa, nấu cơm là nấu cơm, đây là hai chuyện khác nhau. Nhà của chúng ta tuy rằng không có tiền, nhưng ta tuyệt đối không thiếu tiền người khác, nếu thiếu ngươi tiền ta cả đời cũng sẽ khó chịu trong lòng. Vậy ngươi muốn chính mình khó chịu hay muốn làm ta khó chịu?"
Chính là Hoắc Trầm thân thể khoẻ mạnh, đứng lù lù chỗ đó như một toà núi lớn bất động. Bị nàng đẩy một phen, liền hoảng cũng chưa hoảng một chút.
Tiểu Đào dẩu miệng nhỏ, thở dài nói: "Hừ, dù sao chính là ta phải trả ngươi, ngươi không cầm vũng phải cầm, mau lên!"
Cô nương xinh xắn đáng yêu lại làm dáng vẻ bá đạo, làm lòng Hoắc Trầm hoá thành nước rồi. Một bên trả, một bên không cần, đẩy qua đẩy lại cũng không biết như thế nào lại biến thành hắn cầm lấy tay nàng, đẩy tới đẩy lui.
"Cho ngươi."
"Không cần!"
"Nha, vợ chồng son đang cãi nhau sao?"
Một người từ ngoài cửa đang tiến vào.
Hai người đang lôi kéo nhau, đồng thời quay đầu nhìn qua-là một phụ nhân trung niên xa lạ.
Tiểu Đào phản ứng lại đầu tiên, mặt nhỏ nhanh chóng đỏ lên, từ trong lòng bàn tay hắn rút tay ra, ném mười văn tiền lên trên bàn rồi xoay người liền bỏ chạy.
"Ai... , "Hoắc Trầm đuổi theo vài bước trong lòng là có chút sợ, Tiểu Đào không tức giận chứ? Ngày mai nàng có còn tới nữa hay không?
Phụ nhân trung
Niên ở một bên cười nói: "Hóa ra không phải vợ chồng son nha, này thợ rèn đúng thật là một tên tiểu tử thành thật nha, vị hôn thê tương lai của ngươi nhất định là một người có phúc."
Hoắc Trầm gục đầu xoay người đi qua nói: "Ngài như thế nào biết nàng là vị hôn thê của ta?"
"Còn nghi ngờ a? Ta là ai cơ chứ? Xung quanh làng trên xóm dưới, ai mà không biết ta là bà mối của Phó gia- Phó gia thôn. Ta nhìn sắc mặt của ngươi cùng tiểu cô nương kia là ra, tiểu cô nương xấu hổ đỏ mặt liền bỏ chạy, ngươi lại một bộ dáng si ngốc hận không thể đuổi theo cô nương nhà người ta, đấy còn không phải là vị hôn thê thì là gì nữa?"
"Chính là..."
Hoắc Trầm ngẩng đầu nhìn bà mối, phụ nhân vóc dáng không cao, hơi béo, gương mặt hiền từ, nhìn qua không giống người có ý nghĩ xấu xa. Hắn nghĩ không đã nói ra lời trong lòng ngoài, chính là trong lòng như có con nai nhỏ đang chạy loạn bên trong, nhịn cũng thật khó khăn.: "Đại thẩm, ta lớn hơn nàng tận tám, chín tuổi, cha nàng chắc lớn hơn ta cùng lắm là mười tuổi, đáng ra nàng còn có thể gọi ta một tiếng đại thúc đấy. Ngài nói, ta có thể chiếm được món hời lớn đến thế sao?"
Bà mối Phó gia cười, chẳng thèm để ý nói: "Tám chín tuổi tính là gì? Ta nói ngươi, kém hơn mười tuổi cũng có nhiều nha. Tuổi căn bản không phải chuyện gì lớn, gả người, có ăn có mặc, mấu chốt là xem nam nhân có bản lĩnh hay không có thể cho tiểu tức phụ có cuộc sống qua ngày tốt hay không. Nhìn ngươi thân thể khoẻ mạnh, lại có tay nghề tốt, nuôi sông lão bà cùng hài tử chắc không thành vấn đề, tiểu cô nương kia lớn lên xinh đẹp, nhìn xem chắc đối bới ngươi cũng vừa ý. Nếu nàng không phải vị hôn thê của ngươi, vậy hai người các ngươi khoảng cách cũng chỉ cách một tầng giấy cửa sổ."
Hoắc Trầm mừng rỡ như điên: "Thật sự? Ngài nói nàng vừa ý ta, ta như thế nào không nhìn ra được?"
"Các ngươi là nam nhân, sao có thể hiểu được tâm tư của tiểu cô nương nha. Thế nào? Muốn ta đi làm bà mối cho ngươi hay không, ta đi đến nhà bọn họ nói chuyện, đảm bảo sự thành."
Bà mối Phó vỗ ngực nói.
Hoắc Trầm mừng như điên gật đầu, lại bỗng nhiên dừng lại động tác. Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, yên lặng mà suy nghĩ trong chốc lát, thời điểm ngẩng đầu lên, ánh mắt đã không còn lấp lánh toả sáng như vừa rồi: "Vẫn là trước đừng nói, lỡ như chuyện không thành, về sau, nàng khẳng định là sẽ không tới nhà của ta, chờ ta về sau tìm đc có hội, hỏi thăm ý tử của nàng rồi tính sau. Nếu nàng vui, ta nhất định dùng số tiền lớn mời ngài, đi thuyết phục cha nương nàng đồng ý."
Bà mối Phó cười to một tiếng, chỉ thẳng Hoắc Trầm mà lắc đầu: "Ngươi a ngươi nha, đây chính là quá để ý người ta, sợ không thành được, nhưng mà như vậy cũng tốt, ta xem a tiểu cô nương xinh đẹp kia sớm muộn gì cũng bước vào cửa nhà thợ rèn ngươi, chạy cũng không thoát."
Hoắc Trầm tưởng tưởng ra cảnh tượng cưới nàng dâu vào cửa, lòng tràn đầy vui mừng.
Nhìn bà mối trước mắt càng nhìn càng thuận mắt. Rồi bỗng nhiên nhớ tới cái gì, biểu cảm ngốc nghếch bỗng nhiên cứng lại, hỏi: "Đại thẩm, ngài là tới đây làm gì? Chẳng lẽ là tới mai mối?"
Bà mối Phó vội vàng xua tay: "Cái gì làm mai nha, ta làm sao biết ngươi chưa thành thân? Ta là tới rèn một cái dao phay, muốn thêm chút sắt, không cuốn cạnh. Sắp ăn tết, trong nhà muốn hầm chút thịt gà thịt cá, trong nhà dao quá lớn lại nhanh cùn, chặt xương thái thịt cũng không được."
"Được, vậy ta sẽ đánh cho ngài một dao phay thêm sắt đặc biệt chắc chắn, cũng không thu thêm nhiều tiền, chỉ định giá của dao phay bình thường là được. Ngài nhớ chuyện của ta, tương lai nếu thật sự là cần người làm mai, ta sẽ đến Phó gia thôn tìm ngài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)