"Đại Trầm, chúng ta là hương thân cùng quê, không cần vòng vo, vừa rồi Thái bà bà cũng cùng ta nói qua, chúng ta hai nhà đều có thể được coi là phú hộ trên trấn. Vừa vặn môn đăng hộ đối, đây là khuê nữ nhà ta Tạ Viên, ngày thuòng là làm việc sau bếp, không cho nàng ra phía trước làm việc ngươi cũng chưa có thấy qua, cũng là người có năng lực, có khả năng sinh hài tử. Đại thẩm biết, ngươi cũng đặc biệt nhanh nhẹn có khả năng, hàng ngày có thể đánh được bao nhiêu đồ vật?"
"Mười cái đi."
Hoắc Trầm nhìn lướt qua khuê nữ nhà nàng, đúng thật là lớn lên giống nương, cũng một bộ dáng lưng hùm vai gấu rất xứng với khuôn mặt tròn kia, người cũng như tên thật đủ viên.
Hoắc Trầm trong lòng rất thất vọng, cô nương này lớn lên không dễ nhìn như Tiểu Đào liền thôi, nhưng cũng không trắng như Tiểu Đào, nhìn ngây ngô, còn không thích cười. Có sức lực thì được lợi ích gì, sức lực lớn có so được với sức của hắn không? Hắn là tìm tiểu tức phụ nha, lại không phải tìm đồ đệ học nghề, tức phụ là nên tìm người như Tiểu Đào nha, mà không phải...
Thợ rèn giờ phút này đối với người khác hỏi hắn thu vào bao nhiêu phi thường không thoải mái, lại quên trước đó hai ngày chính hắn chủ động nói cho Tiểu Đào chuyện một ngày có thể đánh được bao nhiêu đồ, kiếm được bao nhiêu, còn một hai phải đưa cho nàng một miếng thịt. Tạ đại thẩm vừa hỏi xong, thấy thợ rèn không phản ứng cũng không trả lời, không khí nhất thời lâm vào xấu hổ, trền mặt là có chút không nhịn được. Thái hà bà vội vàng lại đây hoà giải: "Đại Trầm, đại thẩm hỏi ngươi, có phải hay không nghe không rõ?"
Hoắc Trầm chợt đứng lên: "Bà bà, ta còn có vài món đồ quan trong còn chưa có làm xong, xin phép về trước tiếp tục làm."
Hắn đứng dậy đi hai bước rồi xuất phát từ lễ phép quay lại đối với Tạ đại thẩm nói: "Đại thẩm, ta hôm nay nhiều công việc, liền không thể cùng ngài tán gẫu."
Thái lão nương vừa thấy chuyện này chính là không thành, vội vàng đuổi theo Hoắc Trầm đi ra ngoài, tới tiệm thợ rèn, mới nhỏ giọng nói: "Đại Trầm, theo lí thuyết, lần đầu gặp mặt nàng không nên nói tới chuyện nguoi kiếm được bao nhiêu tiền. Nhưng người ta cũng là vì hài tử mà suy tính sao, hơn nữa Tạ gia có tiền, sẽ không tham tài sản của ngươi, nói không chừng của hồi môn sẽ đưa ngươi không ít đâu."
"Bà bà, ngài cũng đừng khuyên, khuê nữ nhà nàng ta không hiếm lạ. Ta kiếm nhiều hay ít cũng không có quan hệ với nàng, không cần thiết phải dò hỏi như vậy. Nhà bọn họ có hay không nhiều của hồi môn tư cũng không dể bụng, ta là nam nhân, tự nhiên có thể nuôi sống vợ con, nếu là ta coi trọng cô nương nào dù nàng không có của hồi môn ta cũng nguyện ý cưới nàng."
Hoắc Trầm bình tĩnh, chau mày nói.
Thái lão nương còn muốn lại khuyên nhủ, chợt nghe ngoài cửa có người nói khó nghe hùng hổ đi qua, đúng là mẹ con nhà Tạ gia.
Lập tức Thái bà liền nổi giân, nhấc chân lên muốn ra ngoài cùng Tạ đại thẩm lý luận một phen, lại bị Hoắc Trầm giữ lại.
"Bà bà, ngài không cần thiết phải so đo với người ta, hôm nay nhận rõ ra bộ mặt thật của bà ta, không phải là tốt sao? Miễn cho về sau đêm dài lắm mộng."
Hoắc Trầm không muốn bởi vì hôn sự có phát sinh xung đột, rốt cuộc ký ức trước kia quá mức trầm trọng.
Thái lão nương tức giận đến mức khó thở: "Nương tử nhà Tạ gia, tính tình thật pà nóng nảy, ta còn tường rằng là vì buôn bán, không thể không đanh đá một ít. Hiện giờ mới biết được, hoá ra là một người không biết nói đạo lý, chuyện gặp mặt vốn chính là hai bên tự nguyện, thành hay không thành đều có khả năng, người ta không thích, như thế nào có thể quay sang chửi người đây?"
Hoắc Trầm khuyên giải hai câu, chuyện này cũng liền qua đi. Thái lão nương lần nữa tỏ vẻ là chính mình quá nóng vội, không có hảo hảo chọn lựa, lần sau nhất định phải ngàn chọn vạn tuyển, trước xem trọng nhân phẩm bộ dáng, lại giới thiệu cho Hoắc Trầm.
Tiễn Thái lão nương đang hùng tâm tráng sẽ chọn một tức phụ tốt cho Hoắc Trầm, Hoắc Trầm tiếp tục leng keng làm việc, chuyện này hắn không đi oán người khác, hơn nữa hắn cũng biết, ở trên trấn này đi tìm một người thích hợp không dễ dàng. Các cô nương 15, 16 đã hứa gả hết ra ngoài, hiện giờ hắn cũng đã 23, tuổi quá nhỏ không thích hợp, tuổi quá lớn lại không tốt. Thôi, từ từ rồi tính, nếu không ở một mình cũng tốt. Tới lúc hoàng hôn, Hoắc Trầm tự lừa mình dối người một mình cũng không sao tự an ủi chính mình. Tới buổi tối, mọi chuyện đã không phải chuyện nhỏ nữa, cách vách lại truyền tới động tĩnh đại chiến, Hoắc Trầm lại bối rối. Từ chỗ khe hở của chăn bông, moi ra hai miếng bông nhỏ, nhét vào lỗ tai mới tốt hơn một chút, miễn cưỡng đi vào giấc ngủ.
Buổi sáng ngày 9 thời tiết khá tốt, Hoắc Trầm dậy sớm, lên mở của tiệm, theo thói quen đứng trước cửa, thăm dò hướng về phía Điền gia thôn nhìn xung quanh một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


