Bác gái Lý ở bên cạnh xem náo nhiệt nhìn cậu cảnh sát nọ bị phun đầy mặt nước miếng, có chút không đành lòng, kéo cậu ấy qua một bên nói: “Kỳ thật đoán mệnh cũng không phải tất cả đều là phong kiến mê tín, có một ít cao nhân vẫn có thể căn cứ vào tướng mạo, bát tự tính ra vài thứ. Vừa rồi cái kia......”
Quả thật, năm đó mẹ cực kỳ khó sinh anh ấy ra, bà bị xuất huyết rất nhiều, bác sĩ còn mở miệng hỏi nên giữ lại người mẹ hay đứa con. Nhưng rất may mắn, mẹ được cứu mà anh ấy cũng còn sống.
Chẳng qua ngần ấy năm thân thể của mẹ anh ấy vẫn không khỏe mạnh, chính vì năm đó khi sinh anh ấy ra đã bị tổn thương nguyên căn.
Đại kiếp nạn sinh tử lần thứ hai là ngày sinh nhật năm anh ấy 18 tuổi, một người bạn học cực kỳ thân thiết đã tổ chức sinh nhật cho anh ấy, còn mời một đám bạn cùng lớp đi KTV ca hát.
Lúc ấy tương đối lưu hành một loại nến hình bông hoa có thể bay lên trời, một đám người còn chưa hát mừng sinh nhật xong đã thấy ngọn nến kia mang theo ngọn lửa bay ra ngoài rồi, vừa lúc nó chạm ngay vào bức màn, bật lửa bùng cháy bức màn làm bằng cao su nitrile giá rẻ.
Trên thực tế Mã Minh Vũ chưa bao giờ kể hai câu chuyện này cho đồng nghiệp nghe, mà chính bản thân anh ấy lại không phải người nơi này, theo lý thuyết không một ai ở địa phương này biết được hai câu chuyện kia mới đúng, nhưng Lâm Thanh Âm lại nói ra không sai lệch chút nào.
Mã Minh Vũ không khỏi rơi vào trầm tư, chẳng lẽ Lâm Thanh Âm thật sự biết đoán mệnh? Nhưng sao có thể chứ?
Anh ấy theo bản năng sờ sờ phần dạ dày của mình, hoàn toàn không cảm giác được bất kỳ điểm nào khó chịu. Có lẽ là cô bé kia nói bậy thôi?
Tuy đã tự an ủi bản thân mình như vậy, nhưng nói thật ở chỗ sâu trong đáy lòng Mã Minh Vũ, anh vẫn mơ hồ tin tưởng lời nói của Lâm Thanh Âm. Suy cho cùng, cô bé đã đoán rất chuẩn hai sự kiện kia.
Đang lúc Mã Minh Vũ mất hồn mất vía, bác gái Lý lại thở hển hển chạy đến đồn công an, vừa bước vào, bác ấy đã bắt gặp Mã Minh Vũ ngồi sững sờ trước cái bàn, lập tức vọt vào, gấp gáp hỏi: “Tiểu đồng chí ơi, cậu có cảm thấy nơi nào đó không thoải mái hay không?”
Bác gái Lý nhìn sắc mặt Mã Minh Vũ mang theo vài phần bất an, lại tận tình phân tích khuyên nhủ: “Lúc bác trở về nhà, nghĩ thế nào cũng không yên tâm nổi, vậy là dứt khoát chạy ra đây nói cho cháu nghe.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)