Khi Lâm Thanh Âm nói xong mấy câu này, tiếng hít vào liên tục vang lên hết đợt này đến đợt khác. Ánh mắt nhìn Lâm Thanh Âm của đám bác trai bác gái này đã thay đổi.
Bọn họ là hàng xóm cũ của ông nội bà nội Khương Duy. Năm đó khi nhà họ Khương thịnh vượng, hai vợ chồng già không nỡ rời xa quê hương và hàng xóm xung quanh nên không chịu dọn đến chung cư cao cấp ở cùng con cháu.
Họ vẫn ở lại khu chung cư cũ này như trước, cho nên mọi người chung quanh đều đã chứng kiến cảnh tượng nhà họ Khương từ thịnh vượng đến suy tàn.
Thấy Lâm Thanh Âm nói không sai chút nào, không chỉ có đám bác trai bác gái này phải khiếp sợ mà ngay cả Khương Duy cũng phải chấn động: “Ý của cô là việc nhà tôi lụn bại là liên quan đến tôi sao? Nếu như tôi chết thì nhà tôi có thể khá lên hay không?”
“Nói bừa cái gì đấy?” Bác gái Lý nghe xong lập tức tát đầu cậu một cái, vội vàng cười tìm cách bàn bạc với Lâm Thanh Âm.
“Thầy đừng nghe thằng này nó nói bậy bạ, tôi biết cao nhân như ngài đây chắc chắn có biện pháp hóa giải, ngài có thể chỉ bảo cho chúng tôi không.” Lâm Thanh Âm gật đầu trả lời.
“Mệnh số của Khương Duy vốn cực kỳ tốt đẹp, trên lý thuyết sẽ không có những khúc mắc như vậy. Nhưng theo tình huống hiện tại có lẽ là bị người nào đó đứng trong tối động tay động chân, chỉ khi tìm được người đó đã ra tay ở chỗ nào thì tôi mới có thể giải trừ giúp anh đây.”
Trước kia khi nhà cậu còn phú quý, cậu tiêu một triệu tệ mà mắt cũng không chớp lấy một cái. Nhưng còn bây giờ kêu cậu lấy ra mười nghìn tệ cũng có thể làm cho cậu khó xử chết mất.
Khương Duy ngồi phịch xuống đất ôm đầu bất lực. Ngay lúc này một cái dây chuyền mặt ngọc trong quần áo bị văng ra đập lên trên cổ tay cậu.
Khương Duy buông tay ra nhìn sợi dây chuyền mặt ngọc trên cổ mình, đột nhiên dùng sức kéo nó xuống rồi cẩn thận đưa nó đến trước mặt Lâm Thanh Âm: “Thưa thầy, tôi không có tiền, cô xem lấy cái miếng ngọc bội này coi có được không?”
Mặt dây chuyền bằng ngọc đó là một miếng ngọc trắng mịn không tì vết, có vẻ như đã đeo nhiều năm rồi, nhìn qua vô cùng mịn màng. Tuy nhiên đây không phải nguyên nhân chính khiến cho Lâm Thanh Âm bị hấp dẫn, cô nhìn trúng là do miếng ngọc bội này tràn đầy linh khí.
“Miếng ngọc bội này của anh chắc là có giá rất đắt đỏ đúng không?” Lâm Thanh Âm nhìn cậu: “Anh chắc chắn sẽ không hối hận chứ?”
Khương Duy cười khổ đặt miếng ngọc bội trước mặt Lâm Thanh Âm: “Nếu thật sự có thể giải quyết vận rủi trên người tôi thì một miếng ngọc bội cũng không đáng giá gì hết, còn nếu không giải quyết được...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

