Gần tòa nhà sách có rất nhiều nhà hàng, thầy bói Vương nhìn quanh một vòng rồi chọn một nhà hàng theo phong cách Hong Kong mà các cô gái trẻ thích ăn, chi thêm phí phục vụ yêu cầu một cái phòng nhỏ.
“Cái gì cũng được.” Lâm Thanh Âm không có hứng thú xua xua tay: “Tôi không thích ăn cơm!”
Thầy bói Vương lấy ra khăn mặt nhỏ lau mồ hôi trên mặt, mở menu chọn vài món đặc trưng, rồi lại chọn mấy món đồ ngọt mà con gái thích.
Khi người phục vụ cầm thực đơn ra khỏi phòng riêng, thầy bói Vương lập tức rót cho Lâm Thanh Âm một tách trà: “Trước tiên xin tự giới thiệu một chút tôi tên là Vương Hồ, biệt danh là Vương béo, cô muốn gọi như thế nào cũng được.”
Lâm Thanh Âm nâng tách trà lên mắt nhìn trà bên trong, nhíu mày, đem chén trà bỏ qua một bên, ngay cả đụng cũng không nghĩ đụng: “Tôi tên Lâm Thanh Âm.”
“Trà này không hợp khẩu vị sao?” Vương Béo vừa hỏi xong thì vỗ đầu một cái: “Tôi biết rồi, con gái các cô tuổi này không thích uống trà! Để tôi gọi cho cô đồ uống!” Nhìn thấy Vương Béo gọi người phục vụ, Lâm Thanh Âm không ôm nhiều hy vọng thở dài, tuy rằng kiếp trước không cần ăn cơm nhưng cô lại rất thích thưởng thức trà.
Trà cô uống được lấy từ cây trà trên đỉnh mây, mỗi một ngụm nuốt xuống bụng đều tràn đầy linh khí, mà trà trên bàn này đừng nói là linh khí, ngay cả hương vị còn không ngon.
Ngay sau đó người phục vụ đã bưng lên một ly dương chi cam lộ (1). Lâm Thanh Âm nhìn trên bề mặt cái ly xinh đẹp này có khí lạnh bay lơ lửng, cẩn thận nhấp một ngụm, có chút kinh ngạc mở to hai mắt: Thứ này tuy rằng không có linh khí, nhưng mùi vị khá là ngon.
Vương béo nhìn Lâm Thanh Âm từng ngụm từng ngụm uống thực vui vẻ, lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm: Quá khó để lấy lòng vị thầy bói này, không thích ăn cơm, không thích uống trà, cũng may đồ uống lạnh cũng hợp khẩu vị cô bé, nếu không hắn cũng không biết nên mở miệng như thế nào.
“Thầy bói Lâm, vừa nãy ngài làm sao thấy được chuyện trong nhà của bác gái Trần kia vậy?” Vương béo càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái: “Chẳng lẽ mấy thứ này thật sự có thể bói ra được sao?”
Lâm Thanh Âm ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nhẹ giọng nói: “Nếu anh không tin, tại sao còn đi lập gian bói toán?”
Vương béo cười mỉa hai tiếng: “Nói thật với ngài, trước kia ông nội tôi cũng biết chút ít về phương diện bói toán, về sau trong lúc vận động toàn dân không phải có phong trào phá tứ cựu (2) sao, mấy cái này đều bị phê phán là mê tín thời phong kiến nên thôi rửa tay không làm nữa.”
Chú thích:
(1) Dương chi cam lộ: là một món tráng miệng xuất phát từ Hong Kong với nguyên liệu chính là bưởi chùm (bưởi), xoài và bột báng.
(2) Phá tứ cựu: Phá trừ cựu tư tưởng, cựu văn hóa, cựu phong tục, cựu tập quán.
*Lưu ý: kể từ giờ xưng hô giữa thầy bói Vương, bác gái Trần đối với Lâm Thanh Âm sẽ có sự thay đổi thành thầy/ngài để tỏ rõ sự kính phục trước tài năng bói toán của nữ chính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)