“Đến một ngày vào buổi sáng tôi thức dậy bỗng nhiên nghe được bên ngoài có tiếng trẻ con khóc, khi ấy tôi còn tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác, cho đến khi đẩy cửa ra thì thấy ngoài cửa có một cái tã lót cùng một tờ giấy viết ngày tháng năm sinh của Điềm Điềm.”
Bác gái Trần đưa tay gạt đi giọt nước mắt bên khóe mắt rồi nói tiếp: “Năm đó nhà tôi cách ga xe lửa và bệnh viện không xa, người đến người đi cũng không tìm thấy được là ai đã đặt đứa trẻ ở đây, chúng tôi lập tức lên đồn công an khai báo một chút tình huống, sau đó xử lý thủ tục nhận nuôi.
Tôi với cha con bé mất đi hai đứa con, Điềm Điềm chính là ông trời tặng để bồi thường cho chúng tôi, chúng tôi xem con bé như báu vật, cẩn thận che chở con bé lớn lên.”
Nhớ đến đứa con gái xuất sắc của mình, trên mặt bác gái Trần bất giác nở một nụ cười tươi hạnh phúc: “Con gái tôi cũng không chịu thua kém ai, thi vào đại học cũng khá, nếu không phải vì hai vợ chồng già chúng tôi, hẳn là con bé sẽ ở lại thành phố hạng nhất. Cũng may sau khi con bé trở về không lâu thì gặp con rể của chúng tôi, hai vợ chồng ân ân ái ái, cách đây ít lâu lại sinh được cặp sinh đôi long phượng, cuộc đời quá rực rỡ.”
Thầy bói Vương nhớ tới vừa rồi Lâm Thanh Âm bói ra chuyện thai long phượng, ánh mắt hắn nhìn về phía Lâm Thanh Âm cũng khác hẳn, chẳng lẽ hôm nay hắn đụng đến người thực sự tài giỏi rồi sao? Tuy nhiên, người tài này còn quá trẻ!
“Bác gái nhà bác hòa thuận êm ấm vậy rồi sao còn phải tìm mẹ đẻ nữa làm gì vậy?” Người bán hàng ngồi cạnh không nhịn được xen vào nói: “Theo như kinh nghiệm nhiều năm xem TV của cháu, không cần quan tâm lúc trước bỏ đi vì lý do gì, nhưng ở giây phút bỏ đi kia đồng nghĩa với việc đã từ bỏ đứa trẻ này, bình thường chủ động tìm tới nhà cũng không phải chuyện gì tốt, không phải đòi tiền thì cũng là hiến xương tủy gì đó, không phải cái loại thật sự thương con.” Bác gái Trần thở dài, dáng vẻ có chút cô đơn.
Khả năng "nhìn người mà nói chuyện" của thầy bói Vương cuối cùng cũng có đất dụng võ. Ông ta nhanh nhẹn nhích lại gần, ngồi xổm xuống bên cạnh bác gái Trần với vẻ mặt đầy thấu cảm, giọng thấp xuống đầy vẻ bí hiểm: "Có phải chị đang có tâm sự gì khó nói, hay có nỗi lo gì về sức khỏe không?"
Bác gái Trần nở một nụ cười chua chát, bàn tay gầy gò đưa lên xoa nhẹ cổ mình như một thói quen. Bà khẽ thở dài, giọng chùng xuống: "Hôm trước tôi đi khám, cầm bản báo cáo sức khỏe trên tay mà lòng nặng trĩu. Cơ thể có chút vấn đề... Tôi dự định đợi con gái Điềm Điềm qua sinh nhật tuổi ba mươi rồi mới đi bệnh viện tái khám lần nữa."
Nói đến đây, đôi mắt bà thoáng hiện lên vẻ cô độc và sợ hãi: "Tôi chỉ lo nếu mình có mệnh hệ gì, Điềm Điềm sẽ không chịu nổi cú sốc này. Nó không thể không có mẹ được..."
Nghe đến đây, cả thầy bói Vương lẫn người bán hàng rong bên cạnh đều không tự chủ được mà hít một hơi thật sâu.
Họ nhìn nhau đầy ái ngại, môi mím chặt không dám thốt ra lời nào, vì sợ bất kỳ một câu nói vô ý nào lúc này cũng có thể chạm vào nỗi đau đang âm ỉ của bà.
Giữa bầu không khí đang chùng xuống đầy áp lực ấy, Lâm Thanh Âm bỗng nhiên lên tiếng bằng một giọng điệu bình thản đến lạ lùng: "Ai nói với bác là bác sẽ chết vì bệnh tật? Rõ ràng tướng mạo của bác là chết không bệnh tật, là tướng người trường thọ cơ mà!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)