Năm xưa bọn họ đã tách nhà, chuyện này không ai nói gì được bọn họ.
Mặc dù Chu Viễn Chinh đang đập, nhưng trong lòng cậu ta hơi do dự, chú Phấn Phát xây căn nhà này rất dụng tâm, đập đi cậu ta cũng đau lòng, bây giờ mặc dù không dừng, nhưng động tác trên tay cũng chậm lại, thấy Chu Ngư quay về, cậu ta vội vàng hỏi: “Còn đập không?”
Chu Ngư nhìn một cái.
Thật ra sở dĩ cô đập tường là vì muốn dùng nhà này nuôi nấm, cần phải thông gió, làm như vậy để tận dụng không gian. Vì vậy cô cũng có yêu cầu, mở cửa sổ ở đâu, mở rộng bao nhiêu đều được nghiên cứu kỹ.
Chu Ngư nhìn rồi nói: “Vẫn thiếu một chút, thêm mười cm nữa.”
Chu Viễn Chinh thấy cô đã quyết tâm, đành đáp lại một tiếng: “Được!”
Còn Chu Đồ Cường, ông ta hoàn toàn không có cách ngăn lại, cho dù người trong thôn tới, ông ta cũng chỉ có thể hét: “Mọi người xem nó kia, xem bọn họ kìa!”
Nhưng ông ta có thể làm được gì!
Cái búa kia đập lên tường, lại giống như đang đập lên người lên trái tim ông ta, không biết qua bao lâu, cuối cùng cái lỗ thủng to kia đã được mở xong, trái tim ông ta cũng như thủng một lỗ.
Ông ta quỳ ở đó, không kìm được gào khóc: “Nhà của tôi, nhà của tôi!”
Chu Đóa đi ngang qua xì một tiếng, lại không nhịn được bật cười.
Hôm qua khi Chu Đồ Cường nói chị cô bé bị cho thôi học, cô bé thật sự rất sợ hãi, ở trong lòng cô bé, chị là người có tiền đồ nhất, là trụ cột của cả nhà, chị bị thôi học, ba mẹ con bọn họ phải làm như thế nào.
Lại đâu ngờ chị cô bé lại lợi hại như vậy, bây giờ nghĩ lại, thôi học cũng chẳng sao, chị cô bé vẫn lợi hại!
Chu Đóa chẳng quan tâm tới Chu Đồ Cường, cầm miếng thịt trong rổ lên vui vẻ đi vào nhà.
Người ta tới giúp đỡ, khi đó nhất định không được đưa tiền, nhưng mà phải chiêu đãi một bữa, sáng sớm Lâm Xảo Tuệ đã đuổi Chu Đóa đi cắt thịt lợn, bây giờ mua về rồi, hai mẹ con một người thái thịt một người tới vườn rau hái ớt.
Còn Chu Ngư thì nói chuyện với mấy người Chu Viễn Chinh, việc của cô còn chưa xong, nghe nói Chu Viễn Chinh biết làm mộc, cô dứt khoát nhờ cậu ta làm khung cửa sổ và làm một ít giá, hộp cần dùng giúp mình luôn.
Hai người thương lượng một lúc, thức ăn đã được nấu xong.
Thịt là thịt ba chỉ được rang với lửa lớn, miếng thịt cắt thật mỏng, sau khi xuống nồi chảy mỡ ra, lại cho thêm hoa tiêu đường trắng và mấy lát tỏi, bưng lên thật sự vừa bóng dầu vừa thơm ngát, lại kèm thêm bánh bao làm bằng bột ngô vừa hấp xong, Chu Viễn Chinh ăn tới không ngẩng đầu lên nổi.
Còn Chu Ngư, mặc dù không quá thích đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhưng cô cũng không cưỡng được mùi thơm này.
Cô học bọn họ cầm một cái màn thầu nóng lên, tách ra kẹp một đũa thịt xào ớt vào, khép lại rồi cắn một miếng, vị thơm ngát của ngô, vị hơi cháy của thịt ba chỉ, vị cay của hoa tiêu, vị tỏi của tép tỏi, ngoài ra còn có vị cay dịu của ớt sau khi được xào, trong miệng như có tiên nữ rải hoa, cực kỳ ngon!
Chu Ngư không nhịn được cắn thêm miếng thứ hai, ngon quá.
Một bữa cơm một cái màn thầu to, cuối cùng Chu Ngư cũng cảm thấy mình sống lại.
Mấy người Chu Viễn Chinh cũng rất hài lòng, lúc rời đi mấy cậu trai còn nói cảm ơn: “Dì Lâm, có chuyện gì dì cứ nói với chúng cháu, cơm dì nấu ngon lắm, chúng cháu đồng ý tới.”
Để không cho bọn họ dọn vào, cho dù không muốn bà ấy cũng vẫn nói: “Mẹ nghe nói con muốn lắp cửa sổ, vậy chẳng phải bọn họ vẫn dọn vào được sao? Không bằng để không đi.”
Đương nhiên không thể để không, nấm cần nhiệt độ khoảng hai mươi độ mới có thể sinh trưởng, như này thì thông gió rồi, nhưng nếu lạnh thấu tim giống như ngoài trời chắc chắn nấm sẽ không thể sống nổi.
Nhất định phải có cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

